Kế Hậu Thanh Nhàn: Cung Đấu Không Bằng Tấu Hài

Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau vụ án hỏa hoạn chấn động, Tiêu Hoán dẹp sạch vây cánh của Hoàng thúc Tiêu Cảnh. Triều đình tạm thời yên , nhưng cái giá trả là trông mệt mỏi hơn hẳn. Nhìn gã chồng trai ngày ngày vùi đầu tấu chương đến mức quầng thâm mắt sắp chạm tới cằm, — với tinh thần của một diễn viên luôn cần "refresh" cảm xúc — đưa một đề nghị táo bạo:

— "Bệ hạ, chi bằng chúng vi hành một chuyến? Vừa xem dân tình sống thế nào, để giải khuây. Người cứ đây mãi, đầu óc sẽ mốc meo mất thôi!"

Tiêu Hoán , ánh mắt đầy vẻ hoài nghi: "Nàng chỉ ngoài để ăn vặt và xem kịch thôi đúng ?"

chớp mắt, nặn vẻ mặt chân thành 100%: "Khởi bẩm Bệ hạ, thần là vì lo cho long thể của ! Hơn nữa, thần cũng chứng kiến cái thiên hạ thái bình mà ngày đêm canh giữ nó trông như thế nào."

Thế là, một cuộc vi hành bí mật thiết lập. Tiêu Hoán cải trang thành một thương nhân giàu vùng Giang Nam, còn đóng vai "phu nhân" phần đanh đá nhưng xinh tuyệt trần. Đi cùng là vài ám vệ ẩn trong đám đông.

Chúng đặt chân đến một thị trấn nhỏ ven sông. Cảnh tượng nhộn nhịp, tiếng rao hàng vang vọng khắp phố phường khiến phấn khích như trẻ con công viên. kéo tay Tiêu Hoán chạy đông chạy tây, hết ăn bánh bao xá xíu đến xem xiếc khỉ.

— "Này 'lão gia', xem, cái kẹp tóc hợp với ?" — đưa cái kẹp bằng gỗ rẻ tiền lên đầu, rạng rỡ.

Tiêu Hoán , khóe môi cong lên, ánh mắt dịu dàng đến mức thể tan chảy cả tảng băng: "Hợp. Nàng cài cái gì cũng ."

thầm nghĩ: Trời ạ, gã khi cởi bỏ long bào thì kỹ năng thả thính tăng vọt theo cấp nhân ?

Tuy nhiên, niềm vui bao lâu thì phát hiện một điều bất thường. Thị trấn trông thì nhộn nhịp, nhưng dân chúng vẻ khắc khổ. Thương nhân kêu ca về việc hàng hóa ế ẩm, sưu cao thuế nặng từ những tên cường hào địa phương núp bóng quan phủ.

Đặc biệt, thấy một nhóm nông dân đang than vì mùa màng năm nay tuy nhưng lái buôn ép giá đến mức đủ tiền mua giống cho vụ .

Máu "nhà sản xuất phim" kiêm "quản lý nghệ sĩ" trong sôi lên. Muốn giàu ? Để Thị hậu dạy cho các thế nào là marketing hiện đại!

dắt Tiêu Hoán một tiệm lớn nhất thị trấn, gọi chủ tiệm và bắt đầu một màn thuyết trình mà nếu PowerPoint, cho lão lóa mắt.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

— "Chủ tiệm, ông tiệm trở thành nhất thiên hạ ? Có hàng hóa của nông dân ở đây bán giá gấp ba bình thường ?"

Lão chủ tiệm như kẻ điên: "Phu nhân, giỡn ? Trà của chúng tuy nhưng danh tiếng, bán giá cao?"

khẩy, lên bàn (thói quen khó bỏ của Thị hậu khi chỉ đạo diễn xuất):

— "Đó là vì ông cách 'tạo thương hiệu'! Nghe đây, từ mai, ông hãy đổi tên loại thành 'Long Phượng Trà'. Hãy tung tin đồn rằng, Hoàng thượng và Hoàng hậu trong một dạo chơi nếm qua loại và khen ngớt lời, thậm chí còn định đưa cung đình."

Tiêu Hoán đang nhấp suýt nữa thì phun sạch ngoài. Hắn trừng mắt , nhưng kịp nháy mắt hiệu: "Yên tâm, đang quảng cáo thôi mà!"

tiếp tục: — "Còn nông sản của dân, đừng bán thô. Hãy đóng gói chúng những chiếc hộp tre xinh xắn, dán nhãn 'Sản vật trời ban'. sẽ dạy cho đám con gái trong vùng một điệu múa giới thiệu sản phẩm, tổ chức một buổi 'hội chợ văn hóa' ngay giữa phố. Người mua , mua cái 'câu chuyện' đằng loại đó!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ke-hau-thanh-nhan-cung-dau-khong-bang-tau-hai/chuong-12.html.]

Lão chủ tiệm bán tín bán nghi, nhưng sự khí thế của , lão quyết định thử một phen. Tiêu Hoán thì đó, buồn kinh ngạc. Hắn thầm thì:

— "Thẩm Ninh, nàng đúng là quân sư quạt mo. Nàng dám đem cả trẫm và nàng để mồi nhử kinh doanh ?"

nháy mắt: "Bệ hạ, đây gọi là 'đại sứ thương hiệu'. Chúng là những sức ảnh hưởng lớn nhất cái đất nước , tận dụng thì phí lắm!"

Chỉ trong ba ngày, sự chỉ đạo của "Đạo diễn Thẩm", thị trấn nhỏ bỗng chốc trở thành tâm điểm chú ý. dùng kỹ năng diễn xuất của , hóa trang thành một vị khách quý từ kinh thành, liên tục "check-in" và khen ngợi các mặt hàng tại đây.

Kết quả là, và nông sản bán sạch bách trong vòng một buổi sáng. Lái buôn từ các vùng khác kéo đến nườm nượp. Dân chúng vui mừng khôn xiết, tiền đổ về như nước.

quan trọng nhất là, trong lúc náo loạn, lén thu thập chứng cứ về việc tên tri phủ địa phương cấu kết với lái buôn để ép giá dân nghèo. giao bản danh sách "đen" cho Tiêu Hoán.

— "Nè 'lão gia', quà cảm ơn của dân chúng dành cho đấy. Diệt tận gốc đám sâu mọt nhé!"

Ánh mắt Tiêu Hoán trở nên sắc lạnh. Hắn , đám quan đang run rẩy ám vệ tóm gọn. Hắn thở dài, kéo lòng ngay giữa phố đông :

— "Thẩm Ninh, trẫm thực sự phục nàng . Nàng chỉ tấu hài, nàng còn cách trị quốc theo cái kiểu... giống ai nhất mà trẫm từng thấy."

Đám đông dân chúng thấy "vị thương nhân giàu " ôm phu nhân giữa phố thì hò reo cổ vũ. đỏ mặt, vùi đầu n.g.ự.c , thì thầm:

— "Bệ hạ, đừng 'phát cơm ch.ó' giữa đường như , kìa!"

Tiêu Hoán sảng khoái — một nụ thực sự hạnh phúc và tự do: — "Mặc kệ bọn họ. Trẫm đang ôm 'báu vật' của , ai dám ý kiến?"

Đêm đó, chúng bên bờ sông lấp lánh đèn hoa đăng. dựa vai , cảm giác bình yên đến lạ. Không cung đấu, âm mưu, chỉ tiếng sóng vỗ rì rào và ấm từ đàn ông bên cạnh.

— "Bệ hạ, nếu một ngày thần còn là Hoàng hậu nữa, còn thích thần như thế ?"

Tiêu Hoán siết c.h.ặ.t t.a.y , giọng trầm ấm mà kiên định: — "Nàng là Hoàng hậu, thì trẫm cũng chẳng cần Hoàng đế. Thẩm Ninh, nàng là ai quan trọng, quan trọng là nàng khiến trẫm thấy thế giới đáng sống hơn nhiều."

ngẩn . Trời ạ, nam chính " vai" ngọt sủng quá ! đáp thì đúng là uổng công bao năm đóng phim tình cảm.

sang, đặt một nụ hôn nhẹ lên má : — "Bệ hạ, diễn vai phu quân... đạt 10 điểm tuyệt đối!"

Tiêu Hoán khựng , xoay , ép xuống bãi cỏ mềm mại, đôi mắt sâu thẳm đầy tình tứ: — "Chỉ 10 điểm thôi ? Vậy trẫm 'diễn' sâu hơn nữa để lấy điểm cộng từ nàng ..."

Góc của Ám vệ: Bệ hạ và nương nương bắt đầu . Chúng nên mặt ? Hay là mua thêm bánh bao về ăn cho đỡ 'đói cơm ch.ó'?

Bạn cần đăng nhập để bình luận