Hoàng Cung Này Không Ai Cao Quý Bằng Ta

Phần 7

". . ."

Nàng ấy thở dài: "Ta vốn không muốn đi, nhưng chống đỡ không nổi thư nhà thúc giục, nên muốn thử xem, coi như có thể bịt miệng người nhà."

Ta nhìn nàng ấy bằng ánh mắt đồng cảm.

Bởi vì sau khi vào cung, mẫu thân cũng gửi mấy bức thư, dặn dò ta trong cung đừng cứ bắt nạt Quân Hoa.

Nhưng, mẫu thân có lẽ không hiểu rõ, vào hoàng cung thì đây là địa bàn của Quân Hoa, ta đâu có gan bắt nạt hắn?

Nhưng tên này thực sự biết giả vờ, ngày đưa ta vào cung, hắn đã mang vẻ mặt "Khương Giảo khinh bạc ta, nhưng ta mạnh mẽ, ta có ấm ức cũng không nói" ấy.

Rồi đội cái vẻ mặt đáng thương ấy nói với mẫu thân ta: "Khương phu nhân yên tâm, lần này tuy là. . . nhưng về sau ta nhất định sẽ đối xử tốt với Giảo Giảo." A, nước mắt lưng tròng, mỹ nhân đau lòng.

Mẫu thân vốn luôn tốt với Quân Hoa, đương nhiên cảm thấy hắn phải chịu nỗi tủi thân to lớn.

Đáng ghét, tên hồ ly tinh, bây giờ nghĩ lại thật là tức điên người.

Cũng không biết kẻ đáng c.h.ế.t nào dám bỏ thuốc vào rượu của ta?

Đức Phi nhìn thấy vẻ mặt ta liên tục thay đổi, ngập ngừng mở miệng: ". . . Nếu ngươi để ý, ta có thể không đi."

"Ta không giận ngươi đâu." Nhưng ta cũng không từ chối.

Dù sao đã nói rõ với Quân Hoa, ta tham lam, đương nhiên cũng hy vọng phu quân của ta chỉ sủng ái một mình ta mà thôi.

"Ta chỉ nhớ ra một số chuyện mà thôi." Ta không muốn nói nhiều, hỏi nàng ấy: "Ngươi còn đi không?"

"Thôi." Nàng ấy lắc đầu: "Tâm trạng bệ hạ bây giờ chắc không tốt, ta không muốn đi mạo hiểm."

Nói xong, nàng ấy bưng ra một tô canh, múc cho ta một bát: "Nương nương nếm thử xem."

"Ngươi nấu à?"

"Ta làm sao biết những thứ này." Nàng ấy cũng rót cho mình một bát: "Sai người dưới nấu thôi, dù sao khi đến trước mặt Bệ hạ nói là ta nấu thì hắn cũng không biết đâu."

Đúng là vậy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận