Hoàng Cung Này Không Ai Cao Quý Bằng Ta

Phần 2

"Khương Giảo." Quân Hoa cười híp mắt gọi tên ta.

Hắn chẳng có chút dáng vẻ đế vương nào cả, ngồi không ra ngồi, như không có xương vậy, quần áo cũng lỏng lẻo rộng thễnh, để lộ vài dấu vết mập mờ.

"Làm gì đấy!" Ta khó chịu, "Ngài không có bộ quần áo nào vừa người sao?"

Nếu những cảnh này bị các phi tần trong hậu cung nhìn thấy, chẳng phải bọn họ sẽ g.i.ế.c ta sao?

Mấy năm qua ta không ít lần nghe được những chuyện bí ẩn trong cung, nghe nói nam nhân này nạp cả một rổ mỹ nhân vào cung nhưng không chịu lâm hạnh một ai, khiến hậu cung bàng hoàng ngỡ ngàng.

Hắn cúi đầu nhìn mình, từ cổ họng phát ra tiếng cười: "Sao vậy, thành quả của nàng mà nàng không hài lòng sao?"

Hài lòng cái củ cải!

Ta lớn mật sửa sang lại quần áo cho hắn, đúng lúc này kiệu dừng lại.

Hắn đứng dậy, bế ngang ta lên.

Tường đỏ ngói vàng, một cành hoa hạnh ló ra, những cánh hoa bay phất phơ, rơi đầy trên mặt đất.

Ta bất ngờ hô lên một tiếng, lại nghe thấy hắn cười nói: "Ai không biết còn tưởng rằng trẫm đã làm gì nàng."

"Thả ta xuống!" Ta một tay nắm cổ áo hắn, một tay lại sợ ngã nên ôm lấy cổ hắn, nói ra câu này là sự quật cường cuối cùng của ta.

"Sao? Nàng muốn để mọi người biết nàng là người què* à."

(*) ý là đêm qua hăng quá sáng dậy đi không nổi, người què part-time

". . ."

Ta chọn cách giả chết.

Không phải nói phong thủy luôn luân chuyển sao?

Vậy ngươi chuyển một cái cho ta xem nào.

Đi được một đoạn, thấy ta không nói gì nữa, hắn lại nói: "Không phải không muốn để người ta thấy sao, vậy thì như này cũng tiện để nàng bám víu."

Tay ta nắm cổ áo hắn chặt thêm một chút, cúi đầu không muốn nhìn hắn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận