Heo Ngậm Oan

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lén bò dậy, qua khe cửa sổ.

 

Ông nội đang cởi trần, mài con d.a.o mổ heo đến mức ánh lạnh lóe lên.

 

ông mài lưỡi d.a.o, mà mài sống d.a.o.

 

Đó là quy tắc trong nghề chỉ khi g.i.ế.c những con vật thành tinh, linh tính, mới mài sống d.a.o, ý là khóa hồn, cho nó c.h.ế.t biến thành ác quỷ quấn .

 

Mà trong bóng tối chân tường phía ông, lờ mờ thấy thứ gì đó động đậy.

 

Đó là một đôi mắt.

 

Đen trắng rõ ràng, đầy oán độc, đang chằm chằm ông nội đang mài d.a.o.

 

Chính là con heo đen đó.

 

Nó… xuống núi .

 

3

 

Ánh mặt trời tháng Chạp trắng bệch, chiếu lên tuyết khiến mắt đau nhức.

 

Triệu trưởng thôn cổng nhà , tay kẹp điếu t.h.u.ố.c còn hút hết, phía là hơn chục trai tráng trong làng.

 

Ai nấy mặc áo dày cộp, tay cầm dây thừng và gậy gộc.

 

Còn Nhị Lăng , vác vai một cái móc sắt to gần bằng nửa , loại dùng để móc thịt heo, đang ngoài cửa gào lên:

 

“Ông Thiết, còn lề mề gì nữa? Cả làng già trẻ lớn bé đang chờ miếng thịt đó cho nồi đấy!”

 

Ông nội gõ tàn t.h.u.ố.c xuống đế giày, mặt âm trầm.

 

Ông vốn cho theo. đầu cái sân trống trơn, liếc về phía ngọn núi nhà u ám quỷ dị, cuối cùng vẫn yên tâm để một .

 

“Hạnh, nắm c.h.ặ.t vạt áo ông.”

 

Ông nghiêm mặt dặn: “Bất kể thấy gì, lên tiếng, cũng buông tay.”

 

Một đoàn rầm rộ kéo lên núi .

 

Nói là bắt heo, nhưng bầu khí nặng nề như đưa tang.

 

Đường núi trơn trượt kinh khủng, ngoài tiếng chân giẫm lên lớp tuyết kêu răng rắc, chẳng ai dám thêm câu nào.

 

Con heo đen to đó đang ở bãi mộ hoang, trong khu rừng khô cằn.

 

chạy.

 

Nếu là heo rừng bình thường, thấy tiếng bỏ chạy mất dạng từ lâu.

 

thứ thì khác, nó cứ nghênh ngang chồm hỗm một ngôi mộ sụp nửa, hai lỗ mũi còn phun từng làn trắng.

 

Khi rõ con heo đó, sống lưng lập tức lạnh toát.

 

Nó quá to, ít nhất cũng hơn hai trăm ký, lông đen dựng lên như kim thép.

 

Đáng sợ nhất là tư thế của nó.

 

, mà co hai chân , chống hai chân xuống đất, như một con .

 

“Ha! Cả đống thịt to!”

 

Mắt Nhị Lăng sáng rực, nuốt nước bọt cái ực, xách cây móc sắt sáng loáng xông lên :

 

“Trưởng thôn, con heo là của ! Hôm nay móc nó treo lên, còn là Nhị Lăng nữa!”

 

Đám vây thành hình bán nguyệt, chậm rãi áp sát.

 

lúc đó, con heo đen từ từ đầu .

 

chắc khác thấy , nhưng rõ ràng thấy khóe miệng nó nhếch lên một nụ âm u.

 

Đôi mắt tam giác chìm trong lớp mỡ, dán c.h.ặ.t Nhị Lăng đang đầu.

 

Trong ánh mắt đó sự ngu ngốc của súc vật, mà là sự oán độc lạnh lẽo.

 

“Khẹ… khẹ…”

 

Âm thanh kỳ quái phát từ mũi nó.

 

Không giống tiếng heo kêu, mà giống tiếng lạnh.

 

Nhị Lăng tiếng đó giật , bước chân loạng choạng.

 

Ngay trong khoảnh khắc , chuyện tà dị xảy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/heo-ngam-oan/chuong-2.html.]

Rõ ràng là một bãi đất bằng, nhưng chân như ai đó kéo mạnh, cả bổ nhào về phía .

 

Cây móc sắt đang giơ cao định móc cổ heo, vì cú ngã mà cán móc cắm khe đá đất.

 

Mũi móc sắc nhọn dựng thẳng lên trời.

 

Phập!

 

Một tiếng trầm đục.

 

Nhị Lăng hét t.h.ả.m, tay chân quơ loạn, cả đập mạnh xuống đất.

 

Cây móc sắt thô to xuyên thẳng từ cằm lên, đ.â.m thủng cổ họng.

 

Đầu móc dính đầy m.á.u lẫn dịch trắng, từ phía đầu chui một cách tàn nhẫn.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Tay chân co giật điên cuồng nền tuyết, như con heo chuẩn mổ.

 

Trong cổ họng phát tiếng ọc ọc, mắt trợn trừng như sắp nổ tung, chằm chằm con heo đen mặt.

 

Máu… dòng m.á.u nóng hổi… lập tức nhuộm đỏ cả một mảng tuyết.

 

4

 

“C.h.ế.t… c.h.ế.t !”

 

Không ai hét lên một tiếng.

 

Đám trai tráng còn hùng hổ lập tức rối loạn.

 

sợ quá vứt cả gậy, đầu bỏ chạy.

 

“Đứng hết cho !” - Triệu trưởng thôn quát lớn.

 

Dù mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy dọc theo lớp thịt mặt, nhưng ông vẫn cố giữ thế.

 

“Chạy cái gì mà chạy! Quay hết cho !”

 

Ông chỉ xác đất, giọng run run nhưng đầy hung hãn:

 

“Thằng Nhị Lăng sáng nay uống say như c.h.ế.t, tự vững! Đây là tai nạn!”

 

“Ai dám linh tinh, đừng trách nể tình!”

 

Ông liếc cái xác vẫn còn co giật, trong mắt hề chút thương xót, chỉ hung ác:

 

“Lôi xác sang một bên! Lấy thứ gì đó che !”

 

“Hôm nay nhất định bắt con heo đó! Đây là bữa thịt heo của cả làng, ai !”

 

Dưới uy quyền của trưởng thôn, mấy gan lớn run rẩy tiến lên kéo xác Nhị Lăng sang bên.

 

Cây móc sắt vẫn còn cắm trong cổ họng, lúc kéo , m.á.u kéo thành một vệt dài đỏ thẫm nền tuyết.

 

Mùi tanh nồng lập tức lan .

 

trốn lưng ông nội, sợ đến run cầm cập, hai chân mềm nhũn.

 

Bàn tay ông nội siết c.h.ặ.t vai , tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o mổ heo.

 

Gân xanh mu bàn tay nổi lên, ánh mắt dán c.h.ặ.t con heo đen.

 

Con heo đen từ đầu đến cuối hề nhúc nhích. Cho đến khi xác Nhị Lăng kéo , nó mới chậm rãi dậy, bước lên hai bước.

 

Nó cúi đầu, thè lưỡi l.i.ế.m một cái lên vũng m.á.u còn nóng của Nhị Lăng.

 

Vừa l.i.ế.m, nó nhấc mí mắt lên, ánh vượt qua đám thẳng ông nội.

 

Trong ánh mắt đó sự khoái trá, khiến rợn tóc gáy.

 

Lông đen quanh miệng nó dính đầy m.á.u đỏ tươi trông chẳng khác nào một con quỷ sống khoác da heo.

 

“Nó đang …”

 

nắm c.h.ặ.t vạt áo ông nội, bật khe khẽ:

 

“Ông ơi… con heo đen đang …”

 

Ông nội gì, lập tức đưa tay che mắt .

 

qua kẽ tay, vẫn thấy gương mặt của những dân xung quanh.

 

Họ vũng m.á.u đất trong mắt sợ hãi, buồn nôn…

 

nhiều trong đó, yết hầu đang nuốt nước bọt liên tục.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận