Hắc Cẩu

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nước là một kẻ thẳng như . Toàn đen kịt, da dính m.á.u, gương mặt xanh lét, răng nanh lởm chởm, miệng kéo dài đến tận mang tai đang với .

 

Đôi mắt đỏ như lửa ma.

 

“A—!”

 

hét lên, hất đổ bát nước, chân mềm nhũn ngã bệt xuống đất.

 

Bát sứ vỡ tan.

 

Bà mù bệt xuống, đập đùi :

 

“Thấy ?! Đó là ác quỷ khoác da ch.ó! Nó dẫn sát khí đất lên !”

 

“Mấy hôm nhà ông nhặt một túi bạc ? Đó là tiền mua mạng!”

 

“Đại Hắc tha tiền âm phủ về cho ông, là đổi mạng cả nhà ông để lấp nợ đó!”

 

Sắc mặt ông nội trắng bệch xanh xám, tay cầm bát điếu run rẩy nhưng ông vẫn c.ắ.n răng, đỡ bà mù dậy:

 

“Cái thời buổi , lòng còn độc hơn quỷ. Đại Hắc từng cứu mạng , thể vì nó đen mà coi nó là quỷ.”

 

“Bà chị, bà về .”

 

Bà mù thấy khuyên , sắc mặt trở nên quái dị.

 

ầm nữa, chỉ lảo đảo lùi , đôi mắt mù như đang thấy thứ gì phía lưng ông nội.

 

“Được… … lời khó cứu kẻ đáng c.h.ế.t…”

 

lẩm bẩm, giọng càng lúc càng nhỏ: “Đống bạc đó… bỏng tay lắm…”

 

nhanh đến mức giống mù, như thể phía thứ gì đang đuổi theo.

 

Đêm đó, ngủ .

 

Trong đầu là gương mặt quỷ trong bát nước.

 

Không từ lúc nào, Đại Hắc về.

 

ở cửa gian giữa, mắt sáng lên trong bóng tối, chằm chằm .

 

sợ đến mức trùm kín chăn, dám thở mạnh.

 

6

 

Trời còn sáng, đầu làng náo loạn.

 

Giọng oang oang của Vương Đại Đảm đ.á.n.h thức cả thôn:

 

“Có c.h.ế.t! Có án mạng! Bà mù thế lực phản động hại c.h.ế.t !”

 

và ông nội chạy đến thì cửa nhà bà mù chật kín .

 

c.h.ế.t ngay trong sân. Thi thể vặn vẹo kỳ dị, như đang cố bò ngoài.

 

Kinh khủng nhất là gương mặt, hai con mắt vốn móc sạch, chỉ còn hai hốc m.á.u đen ngòm. Trong tay bà , vẫn nắm c.h.ặ.t một túi vải xanh.

 

Vương Đại Đảm đang thao thao chỉ cái túi:

 

“Nhìn ! Đây là chứng cứ! Bà già mê tín, còn giấu nhiều bạc thế ! Là phản ?!”

 

Hắn giật túi . Những đồng Viên Đại Đầu trắng loá rơi lả tả đầy đất.

 

Ông nội thấy, liền lảo đảo.

 

đỡ ông, tay ông nội lạnh ngắt.

 

Chúng vội về nhà, ông nội cạy viên gạch ở góc tường.

 

Trống .

 

Túi bạc chúng giấu biến mất.

 

“Ông…”

 

bật : “Là bà mù trộm tiền của ? Hay là Đại Hắc… Đại Hắc đem cho bà ?”

 

Nếu là Đại Hắc mang , nó là g.i.ế.c diệt khẩu là chuyển tai họa ?

 

Ông nội phịch xuống mép giường, run run nhồi t.h.u.ố.c điếu, nhưng mãi châm lửa.

 

“Không thể… Đại Hắc hại …”

 

Ông nội lẩm bẩm: “Chuyện điều kỳ quái…”

 

Đêm xuống, tuyết rơi càng dày.

 

Ông nội cuối cùng cũng quyết định. 

 

Ông mặc áo da cũ từng dùng khi trông rừng, đeo s.ú.n.g săn, bên hông giắt d.a.o.

 

“Hạnh Nhi, chèn cửa cho chắc. Ai gọi cũng đừng mở.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hac-cau/chuong-3.html.]

 

Ông nội xoa đầu , ánh mắt đầy quyết liệt: “Ông núi tìm Đại Hắc, hỏi cho lẽ chuyện .”

 

“Ông ơi đừng ! Trong núi quỷ!” - níu c.h.ặ.t vạt áo ông.

 

“Trên đời quỷ. Dù cũng đáng sợ bằng con .”

 

Ông nội gạt tay , bước thẳng màn tuyết.

 

áp mặt khe cửa, theo bóng ông nội khuất dần trong bão tuyết.

 

Trên nền tuyết trắng, chỉ còn một hàng dấu chân cô độc kéo dài về phía núi .

 

Đột nhiên, bịt miệng, bệt xuống đất, nước mắt trào .

 

Ngay bên cạnh dấu chân của ông, từ lúc nào, xuất hiện thêm một hàng dấu chân lớn hình hoa mai. Dấu in sâu trong tuyết.

 

Hóa … Đại Hắc vẫn luôn theo ông.

 

7.

 

Sau khi Đại Hắc c.ắ.n, đến ngày thứ ba, vết thương của Vương Đại Đảm những lành mà còn bắt đầu rỉ thứ dịch vàng đục.

 

Thầy t.h.u.ố.c trong làng đến t.h.u.ố.c. Vừa gỡ lớp băng , ông sợ đến mức rơi cả cái nhíp.

 

Hôm đó trốn chân cửa sổ, xuyên qua lớp giấy cửa sổ thấy rõ mồn một lớp da thịt lật quanh vết thương… mọc chi chít từng cụm lông vàng.

 

Đó tuyệt đối lông , mà là lông cứng của thú, bóng mượt, còn đang ngọ nguậy trong thịt.

 

“Cái… cái vết thương mọc lông ?”

 

Thầy t.h.u.ố.c run rẩy hỏi.

 

Mắt Vương Đại Đảm đỏ ngầu, trở tay tát cho ông một cái:

 

“Nói bậy! Đó là thịt non mọc lên do viêm! Còn dám lắm mồm, tao đấu tố mày thành phản động!”

 

Miệng thì cứng, nhưng thấy rõ đang run.

 

Đêm đó, cả làng yên ắng đến đáng sợ.

 

Tên què gác đêm hôm phát điên, đầu làng gào loạn:

 

“Nói thật đấy! thấy Vương Đại Đảm xổm trong chuồng gà, ôm con gà trống sống mà gặm!”

 

“Hắn vặt lông, g.i.ế.c, cứ thế c.ắ.n sống! Máu chảy dọc khóe miệng… cái bóng của … dài ngoằng, chẳng giống chút nào, như một con chồn vàng thẳng!”

 

Tên đó xong Vương Đại Đảm xông tới đá văng, nhốt chuồng bò.

 

dân làng bắt đầu hoang mang.

 

Ai cũng nhận , dáng của Vương Đại Đảm gần đây đổi, gót chân chạm đất, như nhón mũi.

 

Khuôn mặt vẫn là của , nhưng ánh mắt thì đầy tà khí.

 

Cả ngày hôm đó, ông nội trở về.

 

ở trong nhà gọi đến khản giọng.

 

Chăn giường lạnh ngắt.

 

“Ông ơi…!”

 

phát điên lao ngoài bão tuyết. 

 

Tuyết dày đến tận đầu gối, trời đất trắng xóa.

 

theo hướng ông nội tối qua, loạng choạng chạy tới rừng liễu phía núi.

 

Đó là một bãi tha ma.

 

Ban ngày cũng chẳng ai dám tới.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Dưới một cây liễu già, thấy một ụ đất mới đắp.

 

Không bia, chỉ đè mấy hòn đá.

 

Điều khiến da đầu tê dại là… từ nấm mồ đó đang rỉ m.á.u.

 

Máu đen đỏ bốc trong trời tuyết, nhuộm đỏ cả một vùng.

 

“Ông ơi…”

 

Chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống, định đào đất.

 

lúc đó, phía vang lên tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng lửa đuốc nổ lép bép.

 

“Ở ! Chắc chắn ở đó!” - Đó là giọng của Vương Đại Đảm.

 

Hắn khoác áo quân đội, dẫn theo một đám dân binh hùng hổ kéo tới. Mặt vàng bệch, má hóp , nhưng mắt sáng đến rợn .

 

“Con ch.ó c.h.ế.t đó chắc chắn trốn trong cái mộ ! Đây là ổ yêu quái của nó!”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận