Hắc Cẩu

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ông ơi… Đại Hắc ma nhập ?”

 

lay ông nội.

 

Ông nội ho khẽ hai tiếng, gõ tẩu t.h.u.ố.c xuống mép giường “cạch cạch”, giọng thấp:

 

“Đừng linh tinh, ngủ . Nó đang canh nhà cho thôi.”

 

Nói thì , nhưng thấy rõ tay ông nội run lên, ôm c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g săn hơn.

 

Những chuyện quái lạ kéo dài mấy ngày thì trong làng bắt đầu xảy chuyện.

 

Đầu tiên là hai con gà mái nhà góa phụ họ Lý mất tích. Sau đó là đàn vịt nhà lão què họ Triệu ở đầu tây làng.

 

Nghiêm trọng nhất là con bò vàng già trong chuồng của đội sản xuất, chuyên kéo cày cũng biến mất trong đêm.

 

Thời đó ai cũng đói đỏ mắt, nếu phát hiện là ăn trộm g.i.ế.c bò ăn thịt thì là tội lớn, thể xử b.ắ.n.

 

Vương Đại Đảm với tư cách đội trưởng, dẫn dân binh lục soát cả làng.

 

Tại hiện trường mất bò, phát hiện dấu chân ch.ó nhưng dấu chân đó lớn kinh khủng. To hơn chân ch.ó bình thường ít nhất hai vòng, giống như dấu chân của một con gấu đen thành tinh.

 

“Dấu chân lớn thế , ngoài con ch.ó đen thành tinh nhà Trần Lão Căn còn ai đây nữa?”

 

Vương Đại Đảm giữa sân phơi lúa, tay cầm dây buộc bò, nước bọt bay tứ tung, mắt tam giác chằm chằm hai ông cháu .

 

Sau lưng là đám dân làng gầy đói. Ánh mắt họ như sói, như nuốt sống chúng .

 

“Vương Đại Đảm, mày đừng vu oan!”

 

Ông nội chắn mặt , gân cổ quát: “Đại Hắc nhà tao từ nhỏ hiền lành, từng mấy chuyện trộm cắp!”

 

“Hiền lành?” - Hắn lạnh - “Thời buổi còn đủ ăn, ch.ó mà béo thế ?”

 

Hắn phất tay: “Có lục soát là ! Biết chính lão già ông sai ch.ó trộm của công!”

 

Đám đó hai lời, cầm đuốc xông nhà .

 

Mưa tuyết rơi tầm tã, bùn đất b.ắ.n tung tóe.

 

Họ lật tung ba gian nhà tranh của chúng .

 

Cuối cùng, Vương Đại Đảm dẫn đến gốc cây hòe già vườn.

 

“Đào! Chính chỗ !”

 

Hắn chỉ đất, như thể sẵn bên gì.

 

Mấy thanh niên vung cuốc đào. Chỉ vài nhát, một mùi tanh thối bốc lên. Lông gà mục, xác vịt, và một miếng đùi bò sống gặm hết đầy dòi trắng lúc nhúc.

 

“Chứng cứ rõ ràng! Trần Lão Căn, còn gì để nữa?”

 

Vương Đại Đảm đá văng miếng thịt thối, chỉ thẳng ông nội :

 

“Phá hoại sản xuất, trộm tài sản tập thể! Xem cái chức giữ rừng của ông cũng đến lúc kết thúc !”

 

“Hôm nay trời hành đạo, g.i.ế.c con súc sinh ăn thịt !”

 

Dân làng bùng nổ. Cơn đói khiến họ mất lý trí. Có nhặt đá ném ông . Có gào lên đòi lột da .

 

“Không ! Không chúng !”

 

thét nhưng tiếng c.h.ử.i lấn át.

 

4

 

Ngay lúc Vương Đại Đảm giơ s.ú.n.g kíp lên, định xông nhà bắt ch.ó, một tia đen như sét bỗng lao !

 

Là Đại Hắc!

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Toàn nó lông dựng , hình dường như to gấp đôi.

 

Miệng sủa mà từ cổ họng phát tiếng lạnh.

 

Vương Đại Đảm còn kịp phản ứng, Đại Hắc nhào lên !

 

“Aaaa—!”

 

Tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màn mưa tuyết.

 

c.ắ.n cổ mà c.ắ.n phập vai , x.é to.ạc một mảng thịt. Máu b.ắ.n tung tóe lên bộ lông đen biến mất.

 

“Đánh c.h.ế.t nó! Bắn !”

 

Vương Đại Đảm lăn lộn trong bùn, ôm vai gào thét như quỷ.

 

Tiếng s.ú.n.g nổ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hac-cau/chuong-2.html.]

Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g lan .

 

Đại Hắc nhanh như bóng ma, né hết đạn sắt.

 

đầu và ông nội một .

 

Ánh mắt đó giống loài vật mà giống một con chịu nỗi oan khuất tột cùng. Rồi nó đầu, lao màn đêm mưa tuyết, chạy về phía núi .

 

“Đuổi theo! Đừng để nó chạy! Thịt đấy! Là thịt đấy!”

 

Vương Đại Đảm gào điên loạn, mặc kệ vai đang chảy m.á.u.

 

Đám cầm đuốc đuổi theo.

 

Trong sân chỉ còn đống hỗn loạn và hố thịt thối bốc mùi.

 

Ông nội phịch xuống đất chằm chằm hướng Đại Hắc biến mất.

 

Đột nhiên ông run lên, phun một ngụm m.á.u đen!

 

“Ông nội!”

 

hoảng loạn ôm lấy ông nội.

 

Mặt ông trắng như giấy, ông run rẩy xoa đầu : “Hạnh Nhi… nhớ lời ông dặn.”

 

Ông nội chỉ cái hố vườn, ánh mắt hung dữ: “Đại Hắc là linh khuyển đạo hạnh. Nó thể ăn mấy thứ bẩn đó. Có thứ gì đó… đang hại nó…”

 

: “Ai? Ai ?”

 

Ông nội lau m.á.u nơi khóe miệng, về hướng đám Vương Đại Đảm , nheo mắt:

 

“Kẻ trộm là quỷ đội lốt . Cái làng sắp chuyện lớn .”

 

5

 

Nửa đêm, gió gào rít như tiếng quỷ .

 

co ro ở góc giường đất, đầu óc vẫn quanh quẩn mùi thịt heo rừng hôm .

 

Ông nội bên bát điếu, mặt mày trĩu nặng.

 

Đột nhiên, cửa sân đập ầm ầm.

 

“Trần Lão Căn! Trần Lão Căn! Mở cửa!”

 

Là giọng bà mù.

 

Bà lão ngày thường năng lảm nhảm, nhưng ở mười dặm tám thôn đều tiếng là âm”, còn thể mặc cả với Diêm Vương.

 

Mấy năm nay phong trào “phá tứ cựu” nổi lên, bà dám ló mặt. Hôm nay tìm đến, thật kỳ lạ.

 

Ông nội mở then cửa, bà mù theo gió lạnh xộc thẳng nhà.

 

Toàn bà run lẩy bẩy, đôi mắt trắng dã trợn to, dù mù nhưng như đang thấy thứ gì đó.

 

Bà chăm chăm xuống nền nhà, vẻ mặt hoảng loạn.

 

“Nhân lúc còn kịp! Mau đem con ch.ó đen đó !”

 

Giọng bà the thé, âm u như quỷ:

 

“Lão Căn, ông hồ đồ ! Thứ ông nuôi ch.ó, đó là ch.ó giữ âm! Là thứ chuyên ăn những thứ dơ bẩn lòng đất, là tai họa đấy!”

 

Sắc mặt ông nội trầm xuống, ông gõ mạnh bát điếu lên bàn:

 

“Bà chị, lời thể bừa. Đại Hắc theo hơn chục năm, nó hiểu lòng .”

 

“Hiểu lòng ? Nó hiểu lòng quỷ thì !”

 

Bà mù run rẩy móc từ trong áo một cái bát sứ, rằng múc đầy nước lạnh từ chum.

 

con bé nhà ông mắt tinh, để nó ! Để nó tự !”

 

Bát nước đặt lên bàn, ánh đèn dầu leo lét, mặt nước lăn tăn.

 

Bà mù giữ đầu , ép cúi xuống gần bát:

 

“Con bé, đừng chớp mắt, xuống đáy , xem con ch.ó đó rốt cuộc là thứ gì!”

 

sợ c.h.ế.t khiếp, nhưng giữ c.h.ặ.t thể nhúc nhích.

 

nheo mắt xuống.

 

Nước trong bỗng dần dần chuyển sang màu đen.

 

thấy bóng phản chiếu nhưng đó Đại Hắc. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận