Giai Ngẫu Hậu Thành
Chương 5
Ta qua loa đáp, bỏ một viên kẹo vào miệng, hương vị ngọt ngào thơm ngon, thật khiến người ta thích thú.
"Đại tiểu thư Du gia, thật ra…" Hắn hơi ngập ngừng, giọng nhỏ dần: "Thật ra nếu nàng không muốn gả, ta… ta tuyệt đối không ép buộc."
"Hửm?"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy vị đại hán mạnh mẽ uy phong này lại hơi cúi đầu, thần thái thoáng nét… ủy khuất?
Hắn nghĩ gì vậy chứ?
Ta vội an ủi: "Ngươi đừng nghĩ nhiều, hôn kỳ đã cận kề, ta sao có thể nuốt lời? Đã nói sẽ gả, tức là ta thật lòng muốn gả."
Dỗ dành một hồi, còn chia cho hắn nửa gói kẹo, Đoan Mộc Minh Tông mới dịu lại.
Hắn đưa ta về phủ, trước khi đi còn cho người mang tới mấy xấp vải.
Người đàn ông cứng rắn này lại có nụ cười ngượng ngùng: "Đại tiểu thư Du gia, đây là vài xấp gấm Tô thượng hạng, cung đình ban thưởng, ta mượn hoa dâng Phật, mong nàng nhận lấy."
Những xấp gấm đỏ thẫm như lửa, ánh lên sắc óng ánh, sờ vào mềm mịn, là chất liệu tuyệt vời nhất để may áo cưới.
Ta mỉm cười gật đầu: "Tốt, vừa hay dùng để may áo cưới."
Mặt Đoan Mộc Minh Tông đỏ bừng, vội vàng rời đi.
Thực ra trong phủ đã chuẩn bị sẵn áo cưới, nhưng ta vẫn bảo Nghênh Xuân đem vải đến cho thợ may, nhờ họ gấp rút làm một bộ áo cưới mới thật đẹp.
Đây là tâm ý của Đoan Mộc Minh Tông, ta sao có thể lãng phí?
7
Hôn sự trong phủ đã có người lo liệu, trước ngày thành thân, ta chẳng có việc gì làm, liền sai người điều tra về Lan Hương.
Điều tra mới biết, Lan Hương sinh ra đã yếu đuối, bệnh tật từ trong bụng mẹ, nếu không được chăm sóc cẩn thận, sẽ khó sống qua tuổi ba mươi.
Chính vì vậy, mẹ của Hứa Chương kiên quyết phản đối cuộc hôn nhân của họ, còn Hứa Chương thì luôn do dự.
Kiếp trước, hắn cân nhắc rất lâu, cuối cùng mới chọn cưới ta.
Kiếp này, sau khi bị ta từ chối, hắn vì muốn chứng tỏ sự chung tình của mình, liền lập tức cầu hôn Lan Hương.
Sau đó, hắn liên tục dẫn Lan Hương ra ngoài, thậm chí cố ý đến những nơi ta đi qua, dù phải đội gió rét, cũng phải thể hiện tình cảm trước mặt ta.
Kết quả là, Lan Hương bị hắn làm cho đổ bệnh.