Giai Ngẫu Hậu Thành
Chương 3
Sau đó, trong lúc riêng tư, cha nói rằng nhìn kẻ thù không đội trời chung lại thấp hơn mình một bậc, còn phải kính trọng và bảo vệ mình, ông không biết đã hả hê đến mức nào.
"Anh Anh à." Cha nắm tay ta, giọng điệu nghiêm túc: "Vì mặt mũi của cha, con gả đi rồi thì không được hòa ly đâu đấy."
Ta đảo mắt, cũng không có ý định hòa ly.
Không chỉ không hòa ly, mà ta còn muốn sống thật tốt với Đoan Mộc Minh Tông.
Trước khi thành thân, ta thường xuyên hẹn hắn cùng ra ngoài, để vun đắp tình cảm.
Kiếp trước, khi còn ở bên Hứa Chương, ta chỉ có thể đi cùng hắn đến những buổi họp thơ ca.
Ta không biết gì về thi từ ca phú, chỉ trở thành trò cười trong miệng người khác.
Hứa Chương không những không bênh vực ta, mà còn chê bai ta làm hắn mất mặt, quay đầu liền không nói chuyện với ta mấy ngày.
Kiếp này, lần đầu hẹn Đoan Mộc Minh Tông, ta chọn trò chơi cưỡi ngựa đánh bóng mà ta yêu thích nhất.
Hắn không nói ta thô tục, còn tặng cho ta một cây gậy đánh bóng.
Chúng ta cưỡi ngựa, qua lại chơi đùa, cuối cùng bất phân thắng bại.
Mồ hôi nhễ nhại, ta ngồi trên lưng ngựa nhìn hắn, cả hai không nhịn được mà bật cười.
Sau đó, Đoan Mộc Minh Tông tìm một phòng riêng trong trà lâu, pha trà gừng để chúng ta nghỉ ngơi, cũng để tránh bị nhiễm lạnh.
Không ngờ một người thô kệch như hắn lại chu đáo như vậy.
Khi lên lầu, ta tình cờ gặp Hứa Chương.
Hắn đang cẩn thận dìu một nữ tử xuống lầu, nữ tử ấy dáng vẻ mảnh mai như liễu, dung mạo xinh đẹp, nhưng giữa đôi mày lại lộ ra vẻ yếu đuối bệnh tật.