Giai Ngẫu Hậu Thành

Chương 2

Cha ta bước lên đài, nói một tràng dài, chờ đến giờ Ngọ liền giao tú cầu cho ta.  

 

Ta đeo mạng che mặt, cầm tú cầu, nhìn xuống đám đông chen chúc bên dưới.  

 

Trong đó, ta nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chương.  

 

Hắn đứng thẳng lưng, hai tay chắp sau, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm tay.  

 

Nhưng ta chỉ lướt qua hắn, tiếp tục tìm kiếm.  

 

Rất nhanh, ánh mắt ta dừng lại ở một bóng dáng khác.  

 

Người đó cao ráo, phong thái xuất chúng, chỉ riêng ánh mắt sâu thẳm cũng đã làm lu mờ những người xung quanh. Theo đánh giá của ta, bộ y phục rộng rãi ấy che giấu một cơ thể mạnh mẽ tràn đầy sức mạnh.  

 

Hắn tên là Đoan Mộc Minh Tông, cũng là một võ tướng, đồng chức với cha ta.  

 

Kiếp trước, hắn đã làm lu mờ cha ta, cướp lấy quân quyền, tự mình dẫn quân đánh lui địch hai mươi dặm, trở thành đại tướng quân được người người ngưỡng mộ.  

 

Nhưng hắn vẫn sống đơn độc, đến khi ta c.h.ế.t vẫn chưa từng cưới vợ.  

 

Kiếp trước, khi ta ném tú cầu kén rể, hắn cũng xuất hiện. Lần này, ta quyết định chọn hắn.  

 

Dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, Đoan Mộc Minh Tông ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt ta.  

 

Không bỏ lỡ cơ hội, ta lập tức ném tú cầu về phía hắn!  

 

Tài ném của ta rất tốt, hắn lại cao ráo, chỉ cần vươn tay là bắt được tú cầu.  

 

Đám người xung quanh còn chưa kịp tranh giành, tú cầu đã định đoạt mọi chuyện.  

 

Ta lập tức quay sang cha: "Đã chọn xong, chính là hắn!"  

 

Mặt cha ta lập tức biến đổi từ trắng sang xanh, rồi chuyển sang đen, cuối cùng đen như đáy nồi.  

 

"Không được! Anh Anh, cha không cho con lấy tên thô lỗ này!" Cha ta nghiến răng, rồi hạ giọng: "Gả cho Đoan Mộc Minh Tông, con muốn làm cha tức c.h.ế.t sao!"  

 

Cùng lúc đó, dưới phố vọng lên một tiếng hô lớn.  

 

"Đại tiểu thư Du gia, chuyện hôn nhân không thể đùa giỡn, nếu không hài lòng, hay là ném lại tú cầu lần nữa?"  

 

Ta cúi đầu nhìn, người nói chính là Hứa Chương.  

 

Hắn vốn đinh ninh rằng mình sẽ đoạt được tú cầu, nhưng không ngờ chưa kịp tham gia thì mọi chuyện đã kết thúc.  

 

Ta vịn lan can, lớn tiếng đáp: "Ai nói ta không hài lòng? Ta rất hài lòng, công tử nào bắt được tú cầu chính là vị hôn phu của ta, Du Anh!"  

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận