Giai Ngẫu Hậu Thành
Chương 1
Hứa Chương đã mất đi bạch nguyệt quang của mình.
Hắn như kẻ điên chạy về phủ, cầm kiếm đ.â.m thẳng vào ta, một nhát xuyên thấu tâm can.
"Đều tại ngươi! Nếu không phải vì ngươi, ta đã sớm cưới Hương Nhi vào cửa, nàng cũng đâu đến nỗi lưu lạc bên ngoài, sống khổ sở mà bệnh chết!"
Ta muốn hỏi, chuyện này thì liên quan gì đến ta?
Hắn lại từng nhát, từng nhát đ.â.m tới, gào thét đầy giận dữ: "Ta muốn ngươi chôn cùng Hương Nhi!"
Ta còn chưa kịp mắng hắn hỗn trướng, đã tắt thở rồi.
Giây tiếp theo, ta và hắn cùng trọng sinh trở lại mười năm trước, mắt trừng mắt, không nói lời nào.
Ta khẽ ho một tiếng: "Khó xử nhỉ?"
1
Lúc này, ta đang ngồi trong xe ngựa, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Hứa Chương còn chưa kịp tỉnh táo lại, theo bản năng lao về phía ta, nhưng đã bị gia đinh giữ chặt.
Nha hoàn của ta, Nghênh Xuân, tức giận nói: "Tiểu thư nhà ta cứu mạng ngươi, ngươi lại dám vô lễ với tiểu thư, thật là đồ vong ân bội nghĩa!"
Ta không để tâm, ra lệnh cho gia đinh lui xuống, sau đó cầm một chén trà nóng hắt thẳng vào mặt hắn.
"Hứa Chương, ngươi nhìn cho rõ, bây giờ là thời điểm nào rồi!"
Nước trà nóng bỏng khiến Hứa Chương bừng tỉnh, hắn hoang mang nhìn quanh, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.