Giả vờ chung tình
Chương 15
Sau khi Kỳ Tự rời khỏi hồ bơi cùng những người khác, Thiệu Viêm lần nữa cúi đầu xuống.
Cậu ta đặt cằm lên đỉnh đầu tôi, giọng nói có chút nghèn nghẹn:
"Nếu như tôi không chủ động tìm cậu, cậu sẽ mãi mãi không tìm tôi?"
Tôi đẩy n.g.ự.c Thiệu Viêm ra:
"... Thả tôi ra, tôi phải đi thay đồ."
Bộ đồng phục mùa đông vốn đã dày, bị ướt thì vừa lạnh vừa bí bách.
Thế nhưng cậu ta không chịu buông tay.
Giọng Thiệu Viêm, vì có chút nghẹt mũi, nghe như đang làm nũng:
"Hôm nay tôi có một tiết học lịch sử."
Tôi thầm mắng một câu "thần kinh", nhưng bị cậu ta giữ chặt trong vòng tay, đành tiếp tục nghe cậu ta nói linh tinh.
Cậu ta nói:
"Thầy giảng về sự thay đổi ở Đông Âu, sự tan rã của Liên Xô."
Tôi:
"... Vậy thì sao?"
Cậu ta nói:
"Chiến tranh lạnh đã kết thúc."
Tôi: