Giả vờ chung tình

Chương 10

Tôi cảm thấy có chút khó hiểu:

"Giải thích gì? Tôi đến đây để dạy cậu học."

"Dạy học?" Thiệu Viêm cười lạnh một tiếng, "Chúng ta đã lâu không nói chuyện rồi, tôi còn tưởng quý cô học bá đã quên mất chuyện phải dạy tôi chứ."

Cậu ta vứt tay cầm ra, đứng dậy nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi một cách thô bạo lên tầng hai vào phòng sách.

Thiệu Viêm đẩy tôi vào phòng, rồi đóng sầm cửa lại.

Tôi loạng choạng lùi vài bước, chưa kịp nói gì thì thấy Thiệu Viêm vung tay quét hết tất cả đồ đạc trên bàn xuống sàn.

Cả căn phòng bỗng trở nên hỗn loạn. Thiệu Viêm không hề có ý định dừng lại, cậu ta trực tiếp bế tôi đặt lên bàn học.

Tôi ngồi trên bàn trong tư thế khó chịu, cơn giận cũng bắt đầu dâng lên.

Nhưng Thiệu Viêm không có ý định dừng lại.

Cậu ta chống tay lên bàn, cúi người về phía tôi, ép tôi lùi ra sau.

Tôi cảm thấy bực bội vô cùng, trong lòng không khỏi nổi giận:

"Thiệu Viêm, cậu đang làm trò gì thế..."

Nhưng ngay lập tức, Thiệu Viêm đưa tay, nắm lấy cằm tôi, rồi cúi xuống, hôn mạnh vào môi tôi.

Tôi giật mình, phản xạ theo bản năng, vung tay tát vào mặt cậu ta.

"Bốp!"

Tiếng tát vang dội, căn phòng lập tức chìm vào im lặng.

Thiệu Viêm từ từ quay mặt lại, ánh mắt lạnh như băng.

Cậu ta nghiến răng, từng chữ một:

"Giang Tuệ, cậu nói cho tôi biết, tại sao lại ném đi lá thư tình của A Tự?"

Tôi hít một hơi thật sâu, cố kiềm chế cảm xúc:

"Thiệu Viêm, chúng ta chỉ có một mối quan hệ hợp đồng.

Tôi dạy cậu học, cậu trả tiền mua thời gian và kiến thức của tôi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận