GẢ CHO THÁI TỬ GIA VÔ SINH, TÔI LẠI MANG THAI RỒI BỎ TRỐN

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Cái t.h.a.i năm tháng, đầu tiên cảm nhận t.h.a.i máy.

Lúc đó Phó Diễm Châu đang ở ngay bên cạnh, kéo tay đặt lên bụng , cả bỗng chốc cứng đờ. — "Cử động ?" Anh hỏi, giọng run rẩy. — "Vâng."

Anh chằm chằm bụng , trong mắt hiện lên một thứ ánh sáng mà từng thấy bao giờ. Đêm đó, thức trắng, cứ bên cạnh chăm chú bụng . — "Phó Diễm Châu" ánh mắt đến mức phát ngại, hỏi "Rốt cuộc đang cái gì thế?"

Anh ngước lên, biểu cảm vô cùng nghiêm túc: "Anh đang nghĩ, con của chúng trông sẽ thế nào." Đó là đầu tiên nghiêm túc cùng bàn bạc về tên của con. Sau một hồi lâu, cuối cùng quyết định: Phó Yến Thanh và Phó Yến Ninh. — "Yến Thanh, Yến Ninh." Anh lặp một , "Em thấy thế nào?" gật đầu: "Rất ."

Anh mỉm . Đó là đầu tiên thấy thực sự. Không nụ xã giao, nụ khách sáo, mà là nụ rạng rỡ toát từ tận đáy mắt. Hóa khi đến .

điều đó với , ngẩn một lát kéo lòng: "Sau sẽ với em nhiều hơn."

12

Đến tháng thứ bảy của t.h.a.i kỳ, giữa đêm bỗng chuột rút, đau đến mức bật thành tiếng. Gần như ngay lập tức, bật dậy, bật đèn và luống cuống giúp xoa bóp chân. — "Còn đau ?" Anh hỏi, mồ hôi lấm tấm trán.

Nhìn , chợt nhận một điều: "Phó Diễm Châu, luôn thức ?" Anh khựng . — "Mỗi đêm em chỉ cần lật , hề ngủ say đúng ?" Anh im lặng.

bỗng hiểu . Anh vẫn luôn canh chừng cho . Từ khi mang thai, luôn ngủ nông, chỉ cần một cử động nhỏ của cũng khiến tỉnh giấc. Anh ngủ , bản năng mách bảo bảo vệ . — "Anh..." mấp máy môi, gì. Anh tiếp tục xoa bóp chân cho , giọng trầm thấp: "Bác sĩ mấy tháng cuối dễ xảy vấn đề. Anh trông chừng mới yên tâm ."

Nhìn hàng lông mi rủ xuống và đôi môi mím c.h.ặ.t của , hốc mắt bỗng thấy cay xè. Người đàn ông ít , hiểu lãng mạn, nhưng dùng cách riêng của để đặt vị trí quan trọng nhất trong tim. — "Phó Diễm Châu" gọi. — "Ơi?" — "Lúc em hiểu yêu là gì. bây giờ, hình như em hiểu một chút ." Động tác của khựng , tiếp tục xoa bóp: "Hiểu thì , chúng còn cả đời để tìm hiểu tiếp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-cho-thai-tu-gia-vo-sinh-toi-lai-mang-thai-roi-bo-tron/chuong-5.html.]

13

Ngày sinh, phòng sinh cùng . Đau, thực sự đau. đau đến mức suýt chút nữa bóp gãy cổ tay . Nhìn mồ hôi vã như tắm, trông còn căng thẳng hơn cả . — "Hít thở , Thẩm Chiêu, hít thở sâu ." Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng run rẩy, "Cố gắng thêm chút nữa thôi, sắp xong ."

đau đến nên lời, chỉ trừng mắt . Khi y tá bế con đến, thậm chí liếc một cái mà chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y . — "Anh xem con ." thào thào. Anh lắc đầu, mắt đỏ hoe: "Anh xem em ."

Khoảnh khắc đó, bỗng thấy đau đớn đều xứng đáng. Sau mới thú nhận, cả đời bao giờ sợ hãi đến thế. — "Anh sợ em xảy chuyện, sợ sẽ mất em." tựa đầu vai , trêu chọc: "Giờ thì hết sợ chứ?" Anh im lặng một lúc : "Vẫn sợ." — "Sợ gì nữa?" Anh cúi đầu, trán tì trán : "Sợ em hối hận vì gả cho ." đưa tay nâng mặt lên, bắt thẳng : "Phó Diễm Châu, cho rõ đây. Em từng hối hận. Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, bao giờ hối hận."

Mắt đỏ lên, cúi xuống hôn .

Tiệc đầy tháng của hai bé tổ chức linh đình tại Phó gia. Khách khứa tấp nập, tiếng rộn ràng. Phó Diễm Châu bế một đứa, bế một đứa, giữa đám đông. — "Chúc mừng Phó tổng, chúc mừng Phó phu nhân." — "Phó phu nhân thật đúng là phúc khí."

mỉm đáp lễ, nhưng khóe mắt vẫn liếc Phó Diễm Châu. Anh đang đứa bé trong tay, biểu cảm dịu dàng đến lạ kỳ. — "Anh đang gì thế?" hỏi. Anh ngước lên, đôi mắt lấp lánh ý : "Đang xem chúng giống ai." — "Thế giống ai nào?" Anh : "Giống em." bật : "Giống ở chỗ nào cơ chứ?" — "Đôi mắt giống em." Anh , "Đều ."

ngẩn , vội để che giấu đôi tai đang nóng bừng. Có gần xin chụp ảnh, tự nhiên xích gần , một tay bế con, tay ôm lấy eo .

Khoảnh khắc ánh đèn flash vang lên, chợt nhớ về đầu tiên chúng cùng xuất hiện công chúng với tư cách vợ chồng. Lúc đó cũng ôm eo như thế . khi là sự xa cách, chỉ là cái chạm tay lịch sự. Còn bây giờ là sự chân thực, ôm c.h.ặ.t, như khảm bên cạnh .

Đêm về, lũ trẻ ngủ say, chúng cùng bên ban công. Gió đầu hạ hiu hiu thổi qua thật dễ chịu. — "Thẩm Chiêu." Anh bỗng gọi. — "Ơi?" Anh sang , ánh mắt tràn ngập thâm tình: "Cảm ơn em vì ." , khẽ mỉm : "Không ."

Anh ngẩn một lát, cũng bật . Khoảnh khắc , bỗng thấy cuộc đời vẻ cũng dài lắm, chỉ đủ để chúng yêu đậm sâu như thế . dường như nó dài, dài đến mức chúng thể cùng đến tận cùng của thời gian.

-- HOÀN –

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận