3
nhẩm tính thời gian, đúng là hai tuần . Đêm đó còn gắt hơn bình thường, giày vò đến tận nửa đêm mới tha cho . Lúc cũng chẳng để tâm, dù thì cũng nghĩ bản sẽ chẳng bao giờ thể mang thai.
giờ thì chuyện khác. Đứa trẻ chắc chắn là của đó.
đờ đẫn lùa cơm miệng, bỗng thấy cất tiếng: — "Tuần một buổi tiệc, em cùng ." — "Vâng." — "Mặc bộ váy màu xanh sẫm ." — "Được."
Anh khựng , dường như cảm thấy lạ lẫm thái độ quá đỗi thuận theo của hôm nay, nhưng cũng gì thêm.
Ăn xong, theo lệ cũ, trở về phòng . Ngay khoảnh khắc cửa đóng , tựa lưng cánh cửa, từ từ trượt xuống sàn.
. Nhất định trốn .
Phải khi phát hiện , khi nhà họ Phó đ.á.n.h thấy sự bất thường. sẽ tìm một lý do, về nhà ngoại cũng , công tác cũng , tóm là rời khỏi đây. Sau đó, sẽ tìm một nơi kín đáo để xử lý đứa trẻ , coi như chuyện gì xảy .
Nếu để Phó Diễm Châu , để nhà họ Phó , coi như xong đời. Nhà họ Phó bao giờ chấp nhận loại bê bối . Họ sẽ điều tra đến cùng, tra hỏi bằng cha đứa trẻ là ai. Mà thì thể thanh minh, thanh minh đồng nghĩa với ngoại tình. Phản bội nhà họ Phó sẽ kết cục gì, dám tưởng tượng.
dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Không thể mang theo quá nhiều, một chiếc vali nhỏ là đủ. Giấy tờ, tiền mặt, vài bộ quần áo. Những thứ khác đều bỏ .
kéo ngăn tủ , nơi để giấy tờ tùy và tiền mặt dự phòng. định lấy, chợt khựng . Chứng minh thư của trợ lý của lấy visa từ tuần . Phó Diễm Châu định đưa nước ngoài khảo sát nên chuẩn .
lục tung ngăn tủ một nữa. Thực sự . C.h.ế.t tiệt. đóng ngăn tủ , ép bình tĩnh. Cứ đến công ty lấy là , lấy xong ngay, chậm trễ.
4
Đang lúc suy tính, bỗng tiếng gõ cửa: "Cộc, cộc."
Tim hẫng một nhịp, theo phản xạ, dùng chân đá chiếc vali sâu trong gầm tủ. — "Ai đấy?" — "."
Giọng của Phó Diễm Châu trầm thấp vang lên cánh cửa, cảm xúc gì. hít một thật sâu mở cửa. Anh đó, tay bưng một ly sữa nóng. — "Dì giúp việc thấy em ăn ít nên bảo mang lên."
nhận lấy ly sữa, lí nhí cảm ơn, đợi rời . . Anh , ánh mắt dời từ khuôn mặt xuống cổ áo, cuối cùng dừng ở góc chiếc vali đang lộ gầm tủ.
Xong đời . Lúc nãy đá vội quá, bánh xe vali kẹt ở mép tủ, giấu hết . Ánh mắt định trệ ở đó vài giây. — "Em định ?" — "Không, . Em chỉ định dọn dẹp quần áo trái mùa thôi." — dối, ngón tay siết c.h.ặ.t ly sữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-cho-thai-tu-gia-vo-sinh-toi-lai-mang-thai-roi-bo-tron/chuong-2.html.]
Anh "ừ" một tiếng, chẳng rõ là tin . cứ ngỡ sẽ , nhưng bất chợt đưa tay chống lên khung cửa, cúi xuống. Khoảng cách quá gần, thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết trộn lẫn với rượu nhạt. — "Thẩm Chiêu." — Anh gọi tên , giọng trầm xuống — "Hôm nay em ?" — "Đi dạo phố." — "Dạo những ?" — "Chỉ... loanh quanh thôi."
Anh sâu mắt , đôi đồng t.ử dường như đang che giấu điều gì đó mà tài nào hiểu nổi. Một lát , thu tay , rời . Cửa đóng, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
5
Ngày hôm , thừa lúc đến công ty, trực tiếp đến quầy lễ tân để lấy visa. Kết quả là lễ tân báo giấy tờ vẫn gửi về, bảo đợi thêm hai ngày nữa. Hai ngày. thể đợi lâu như thế.
Đứng cửa tập đoàn, đắn đo hồi lâu gọi điện về nhà: — "Alô, ạ, con về nhà ở vài ngày ?" Mẹ sững : "Sao thế? Cãi với Diễm Châu ?" — "Không , con chỉ là nhớ nhà thôi." — "Được, về , để bảo cha con đón."
Cúp máy, định thần . Cứ về nhà ngoại tính tiếp. Phó Diễm Châu dù thần thông quảng đại đến cũng thể xông nhà họ Thẩm bắt .
Vừa về đến biệt thự, bắt đầu thu dọn hành lý. Lần dọn dẹp công khai, dì giúp việc thấy liền hỏi thăm, chỉ đáp là về nhà ngoại chơi vài ngày.
Đang xếp đồ dở thì điện thoại vang lên. Một lạ. — "Phó phu nhân ạ?" — Đầu dây bên là giọng một phụ nữ, nhỏ. — "Ai đấy?" — " là thư ký của Phó tổng, Chu Vãn. chuyện quan trọng thưa với phu nhân, cô tiện gặp mặt ?"
siết c.h.ặ.t điện thoại. Thư ký của Phó Diễm Châu? Cô gì? — "Có chuyện gì thể qua điện thoại ?" Bên im lặng một lát đáp: "Liên quan đến tình trạng gần đây của cô."
Đầu óc "oanh" một tiếng. Cô cái gì? — "Gặp ở ?" — "Quán cà phê ở phố Hoàn Hải, nơi cô thường lui tới."
Quán cà phê trong một con ngõ nhỏ, yên tĩnh. Khi đến, Chu Vãn chờ ở góc khuất, thấy cô dậy, vẻ mặt chút căng thẳng. xuống, buồn gọi nước mà hỏi thẳng: "Chuyện gì?"
Cô ngập ngừng, từ trong túi lấy một tờ giấy đẩy về phía . Đó là bản của một tờ báo cáo. Nhìn đó, đầu óc như nổ tung.
Báo cáo khám thai.
— "Hôm qua kiểm tra hồ sơ bệnh án của bệnh viện, bạn việc ở đó thấy tên phu nhân nên bí mật in báo cho ." — Chu Vãn khẽ — "Phu nhân, tại cô giấu, nhưng chuyện Phó tổng vẫn ."
chằm chằm bản báo cáo, đầu ngón tay lạnh ngắt: "Tại cô báo cho mà tìm ?"
Chu Vãn c.ắ.n môi, mắt bỗng đỏ hoe: "Bởi vì phu nhân là . Em trai bệnh nặng, chính phu nhân giúp tìm bác sĩ và ứng viện phí. luôn ghi nhớ ơn huệ đó."
sực nhớ . Đó là một cô gái khá lanh lợi, việc tận tâm, cảnh khó khăn nên thuận tay giúp đỡ một chút. Không ngờ hôm nay, hạt giống thiện lành đó về cứu lấy .