gấp tờ báo cáo , cất kỹ túi xách. — "Cảm ơn cô, Chu Vãn. Chuyện ..." — " hiểu." Cô ngắt lời " Phó phu nhân, nhất cô nên nhanh một chút. Phía bệnh viện thể tra , khác cũng thể tra ."
gật đầu, dậy bước khỏi quán cà phê. Nắng bên ngoài ch.ói chang đến lóa mắt. Đứng bên lề đường, bỗng thấy hoang mang nên .
Về nhà họ Thẩm. Phải lập tức về đó. giơ tay vẫy một chiếc taxi, định kéo cửa xe thì điện thoại reo. Phó Diễm Châu. Nhìn cái tên màn hình, đầu ngón tay khẽ run rẩy. Nghe, ? Cuối cùng, vẫn bấm . — "Alo?" — "Em đang ở ?" Giọng vẫn điềm nhiên như thường lệ, rõ vui buồn. — "Em ở bên ngoài, đang dạo." — "Về nhà ." Anh " chuyện hỏi." Cuộc gọi ngắt ngay lập tức. nắm c.h.ặ.t điện thoại lặng , tia hy vọng cuối cùng trong lòng cũng tan biến. Anh .
6
Về đến nhà họ Phó, trong phòng khách đang hai đợi. Phó Diễm Châu đó, mặt bày một xấp hồ sơ. Bên cạnh là một đàn ông lạ mặt. Thấy về, Phó Diễm Châu hất cằm: "Lại đây."
bước tới, xuống đối diện . Anh đẩy một tập tài liệu về phía : "Xem ." Đó là bản ghi chép điều tra của bệnh viện. Anh cho truy cập thông tin khám bệnh của . Mọi chuyện phơi bày.
ngước mắt . Đôi mắt vẫn lạnh lùng như băng, một chút gợn sóng. cảm nhận đang chờ đợi, chờ lên tiếng. — "Anh điều tra em?" — "Không cần điều tra, phía bệnh viện tự thông báo cho ."
ngẩn : "Tại bệnh viện thông báo cho ?" Phó Diễm Châu trả lời, chỉ liếc đàn ông bên cạnh. Anh dậy, khẽ cúi đầu chào : — "Phó phu nhân, là bác sĩ riêng của Phó gia. Bản báo cáo khám t.h.a.i hôm qua của cô, xem ."
Tim chùng xuống. — "Phó hề vô sinh." Vị bác sĩ tiếp, "Chính xác mà , năm 20 tuổi chẩn đoán nhầm." sững sờ. — "Lô thiết chẩn đoán năm đó sai , bác sĩ khi cũng thiếu kinh nghiệm nên phán đoán sai. Chuyện , Phó cũng mới gần đây." Mới ? Là khi chúng kết hôn ?
7
sang Phó Diễm Châu. Anh đó, biểu cảm vẫn thản nhiên, nhưng chú ý thấy ngón tay co , đặt đầu gối. — "Anh từ bao giờ?" hỏi. Anh đáp. — "Anh khả năng sinh con, nhưng từng với em?" Anh vẫn im lặng. — "Anh để em mang thai, nhưng hé răng một lời?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-cho-thai-tu-gia-vo-sinh-toi-lai-mang-thai-roi-bo-tron/chuong-3.html.]
Bất chợt, lên tiếng: "Em định ?" Câu hỏi ngược khiến nghẹn lời. — "Tối qua bắt đầu dọn hành lý, hôm nay định về nhà ngoại." Giọng bình thản, "Em định mang theo con của bỏ trốn ?" — "Con của ?" gần như bật , "Phó Diễm Châu, chắc chắn thế?"
Đôi mắt nheo đầy nguy hiểm. — "Hay là em định em ngủ với khác?" gì. Anh dậy, bước đến mặt , từ cao xuống: — "Thẩm Chiêu, em quên ? Mỗi em , gặp ai, gì, đều rõ."
bàng hoàng. — "Năm đầu kết hôn, em ngủ nhà bạn , để theo. Cả đêm em đều ở đó." — "Lần em công tác một , cũng cho theo sát. Em chỉ ở trong khách sạn, từng bước ngoài nửa bước."
Anh cúi , hai tay chống lên thành ghế sofa, nhốt c.h.ặ.t giữa cơ thể . — "Quanh em những ai, còn rõ hơn chính em." ngây , đầu óc rối loạn: "Anh... cho giám sát em?" — "Phải." Anh đáp dứt khoát. — "Tại ?" Anh im lặng một lúc : "Vì yên tâm." — "Không yên tâm chuyện gì?" Anh trả lời, chỉ sâu mắt . Ánh mắt quá nồng đậm, nồng đậm đến mức thể hiểu nổi. — "Thẩm Chiêu," bỗng hỏi, "Em nghĩ cuộc hôn nhân của chúng là gì?"
trả lời cho đúng. — "Là hôn nhân thương mại, đôi bên cùng lợi." Nghe câu đó, khóe miệng khẽ nhếch lên, rõ là đang đang tự giễu: — "Đôi bên cùng lợi... Vậy em xem, lấy gì từ em?"
hỏi khó. Lấy gì? Danh phận Phó phu nhân? Sự che chở của nhà họ Phó? Một cuộc sống định? Những thứ đó dường như đều là nhận . nghĩ kỹ , hình như đó là thứ thực sự . — "Em ." thành thật trả lời.
Bất chợt đưa tay bóp nhẹ cằm , ép thẳng . — "Để cho em ." Anh hạ thấp giọng, " cưới em, vì cần một cái danh phận Phó phu nhân." — "Vậy vì cái gì?" Anh đáp ngay, chỉ với ánh mắt cực kỳ phức tạp. Có áp chế, nhẫn nhịn, và cả những cảm xúc mà từng thấy qua.
8
— "Thẩm Chiêu, năm 20 tuổi chẩn đoán vô sinh. Từ đó về , tất cả đều bằng ánh mắt thương hại." — "Họ thấy đáng thương, thấy hảo, thấy xứng với bất kỳ ai." lặng lẽ lắng . — "Cho đến khi gặp em. Lần đó ở bữa tiệc, em một trong góc uống rượu. Có đến bắt chuyện, em trực tiếp chỉ gã đàn ông bên cạnh bảo đó là chồng , bảo gã biến ."
nhớ . Lần đó là tiệc của nhà họ Thẩm, thực sự uống rượu và kẻ quấy rối, liền bịa đại một cái cớ để đuổi . — "Em bịa một chồng, và đó chính là ." Anh "Lúc đó ngay lưng, thấy em lấy lá chắn." gì hơn.
— " điều tra em. Tiểu thư nhà họ Thẩm, trầm lặng, ít lời, sống như một tàng hình." Anh tiếp " cứ ngỡ em giống , đều là những kẻ lãng quên trong đám đông." Anh khựng một chút. — " mới lầm. Em lãng quên, mà là em tự chọn cách ẩn ."