GẢ CHO THÁI TỬ GIA VÔ SINH, TÔI LẠI MANG THAI RỒI BỎ TRỐN
Chương 1
Bước khỏi bệnh viện, bên ngoài trời đang đổ mưa.
Mùa xuân ở Kinh Thành, cái rét nàng Bân ập đến khiến kịp trở tay. siết c.h.ặ.t tờ giấy xét nghiệm trong tay, mái hiên của phòng khám. Gió lạnh lùa cổ áo, nhưng lòng còn lạnh lẽo hơn gấp bội.
Trên tờ đơn chỉ vỏn vẹn mấy chữ: HCG Dương tính, kiến nghị tái khám một tuần.
Dương tính. Nghĩa là mang thai.
chằm chằm hai chữ đó lâu, lâu đến mức một ông cụ bên cạnh nhịn mà hỏi: "Cô bé, cháu chứ? Sao sắc mặt trắng bệch thế ?"
lắc đầu, nhét tờ bệnh án túi xách, bước nhanh màn mưa. Những giọt nước đá lạnh tạt mặt mới khiến tỉnh táo đôi chút.
Vấn đề lớn đây.
và Phó Diễm Châu kết hôn một năm lẻ tám tháng, thực sự bao giờ dùng biện pháp bảo vệ. Mỗi ân ái, đều ghì c.h.ặ.t eo , tới bến, xong việc là rời ngay, từng quan tâm đến hậu quả.
Cả hai chúng đều tin rằng sẽ bao giờ chuyện "xảy mạng ". Bởi vì Phó Diễm Châu — chồng , thừa kế duy nhất của nhà họ Phó lẫy lừng giới Kinh Thành — là vô sinh.
Chuyện cả giới thượng lưu đều . Năm đó nhà họ Phó tìm khắp danh y đông tây y, kết luận cuối cùng là: Chỉ hoạt tính tinh trùng của gần như bằng , thể con.
Cũng chính vì lý do đó mà mới gả cho .
tên là Thẩm Chiêu, con gái út của nhà họ Thẩm. xinh nhưng lầm lì, trong gia tộc, thuộc kiểu "gả cho ai cũng thiệt". Nhà họ Phó cần một nàng dâu ngoan ngoãn, nhà họ Thẩm trèo lên cành cao, đôi bên lập tức chốt đơn.
Ngày đính hôn, nắm tay , mắt rưng rưng: "Chiêu Chiêu, dù Phó Diễm Châu con... nhưng con gả qua đó sẽ chịu khổ, cả đời cứ thế mà bình an định."
Bà hết câu, nhưng hiểu. Phó Diễm Châu vô sinh, sẽ chịu nỗi khổ sinh đẻ, cần nhẫn nhịn việc chồng b.a.o n.u.ô.i bồ nhí bên ngoài để con nối dõi. chỉ cần vững ghế Phó phu nhân, đợi các cụ nhà họ Phó qua đời, cả gia sản sẽ thuộc về chúng .
Rất . cũng thấy thế là quá .
Vì , luôn giữ đúng bổn phận, một Phó phu nhân chuẩn mực. Cùng tham gia các buổi tiệc, mặc những bộ lễ phục lộng lẫy, mỉm chuẩn góc độ, diễn tròn vai một cặp vợ chồng ân ái.
khi về nhà, chúng chỉ là những bạn cùng phòng trầm lặng. Ngủ riêng phòng, phiền . Anh uống cà phê, uống . Thỉnh thoảng chạm mặt ở hành lang cũng chỉ gật đầu chào hỏi qua loa.
Sự giao tiếp duy nhất giữa chúng là chuyện giường chiếu.
Chuyện kỳ lạ. Anh yêu , cũng yêu , nhưng cơ thể hòa hợp đến lạ kỳ. Mỗi tháng sẽ gõ cửa phòng vài , để qua đó, giày vò đến tận nửa đêm.
Không màn dạo đầu tình cảm, lời đường mật, thẳng vấn đề, xong việc thì ai về phòng nấy. Giống như hai lạ mặt cùng giải quyết nhu cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-cho-thai-tu-gia-vo-sinh-toi-lai-mang-thai-roi-bo-tron/chuong-1.html.]
Có lẽ cần một nơi xả stress, hoặc lười tìm bên ngoài. Còn , lẽ vì quá lâu ai ôm ấp, nên chút tham luyến ấm ngắn ngủi .
Dù cũng con . Dù giày vò thế nào cũng xảy chuyện. ôm tâm thế đó, buông thả bản chìm đắm trong vòng tay của đàn ông xa lạ .
Cho đến tận hôm nay.
Đứng trong mưa, đưa tay chạm lên vòng eo vẫn còn phẳng lì, đầu óc rối thành một nùi len. mang thai. Nếu Phó Diễm Châu thực sự vô sinh, thì đứa trẻ là của ai?
Chẳng lẽ trong lúc , ngủ với khác? cố lục lọi mối quan hệ xã hội, những uống rượu, những khoảnh khắc ở một . Không . Tuyệt đối . uống rượu chừng mực, bao giờ mất kiểm soát đến mức quên sạch chuyện. Mỗi tiệc tùng đều tài xế đưa về tận nhà.
Trừ phi... một ý nghĩ rùng nảy khiến lạnh toát . Trừ phi trong rượu t.h.u.ố.c, hoặc là... dám nghĩ tiếp nữa.
Điện thoại trong túi rung lên, là trợ lý của Phó Diễm Châu gọi tới: "Phu nhân, hỏi tối nay cô về dùng bữa ?"
mấp máy môi, giọng khản đặc: "Có về."
Cúp điện thoại, lặng mưa. Không hoảng loạn. Phải về nhà , giả vờ như chuyện gì, âm thầm điều tra rõ ràng.
2
Khi về đến biệt thự họ Phó, trời sập tối.
thu ô , đèn ở huyền quan đang sáng, đôi giày da của Phó Diễm Châu đặt ngay ngắn cạnh tủ. Hôm nay về sớm. Dì giúp việc tiến tới nhận túi xách của , ngập ngừng : "Phu nhân, hình như đang đợi cô dùng cơm đấy ạ."
về phía phòng ăn, quả nhiên bàn bày sẵn hai bộ bát đũa. Phó Diễm Châu ở ghế chủ vị, mặt là một ly rượu vang, vẫn động đũa.
Thấy về, ngước mắt lên. Đôi mắt sâu, lúc nào cũng như phủ một lớp băng, lạnh lùng xa cách. Anh ngoại hình cực phẩm, chân mày sắc lẹm, đường quai hàm mạnh mẽ, dù chỉ mặc đồ ở nhà cũng giấu nổi khí chất cao quý. lúc , ánh mắt rơi khiến tim thắt .
"Bị dính mưa ?" Anh hỏi.
"Vâng, em quên mang ô."
"Đi đồ , xuống ăn cơm."
gật đầu, một bộ đồ khô ráo bàn ăn. Dì giúp việc múc canh, Phó Diễm Châu bắt đầu cầm đũa, cũng lặng lẽ ăn phần của .
Giữa chúng luôn như , lúc ăn cơm bao giờ chuyện. Thỉnh thoảng ánh mắt chạm cũng sẽ nhanh ch.óng dời , mạnh ai nấy ăn, giống như hai lạ ghép bàn.
bữa cơm hôm nay, ăn trong tâm trạng thấp thỏm yên. Trong đầu cứ lẩn quẩn mãi hình ảnh tờ xét nghiệm c.h.ế.t tiệt .