09
Thánh chỉ đến còn nhanh hơn cả sự trả thù của Liễu Nguyệt Hồ.
Hoàng thượng nhập cung phi.
ngẩn .
Thuỷ Linh
Người “ danh nghĩa” từng lộ mặt của tìm đến, ôm lóc t.h.ả.m thiết, trông chẳng khác nào thấy hy vọng sống.
“Vân Gian, con của , cung nhất định tranh, giành, vươn lên cho bằng !”
bà , đầy khó hiểu.
chỉ thể đảm bảo sẽ tự giữ , phạm sai lầm lớn, để hoàng đế tru di cửu tộc.
điều đó, dù cũng chẳng cần thiết.
Liễu Nguyệt Hồ tìm một , nụ nhạt, vì địa vị đổi mà tỏ cung kính hơn.
Nàng : “Muội , phi t.ử của hoàng đế dễ . Muội dung mạo tầm thường, tính tình chẳng lấy lòng ai, nghĩ cách lấy lòng bệ hạ ?”
suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn : “Chưa nghĩ , chỉ đảm bảo tự tìm đường c.h.ế.t, để hoàng đế tru di cửu tộc.”
Liễu Nguyệt Hồ sững , nặng tay đặt mạnh chén xuống bàn, thấp giọng : “Không tự lượng sức!”
Rồi xoay bỏ .
---
10
Ngay chính cũng thấy lạ, suốt quá trình nhập cung, trong lòng chẳng gợn sóng.
Có lẽ chuyện xuyên hạ thấp ngưỡng chấn động của , so với nó thì nhập cung phi chẳng điều gì kỳ diệu.
Chỉ cảm thấy hôm nay thật mệt mỏi, may mà Tiểu Đào bên cạnh, thể trò chuyện vài câu.
dẫn giường, nửa chừng thì hoàng đế bước tới — hóa chính là vị nam nhân tuấn tú hôm ghế đá hôm .
Hắn mỉm , : “Sao? Bị dọa ?”
thật sự hề dọa. Từ khi xuyên đến đây, từng chứng kiến cảnh g.i.ế.c như cỏ rác sự tàn bạo coi mạng như rác, nên đối với cái gọi là thời đại “ăn thịt ” , chẳng cảm giác sợ hãi thật sự.
Hơn nữa, trông khá dễ gần, giống bạo quân hung tàn.
vẫn nhớ nguyên tắc “ tự tìm c.h.ế.t”, lễ theo đúng lời ma ma trong nhà dạy, chào hỏi : “Sao thể bệ hạ dọa, chỉ là bất ngờ, nhất thời kịp phản ứng.”
---
11
Hoàng đế tên Trì Huyền Nghi.
Hình như thích , điều khiến khó hiểu. Hắn hề động chạm mật, nhưng ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Một hôm, Tiểu Đào bưng khay vải lụa đặt mấy quả vải tươi mát lạnh, chút đắc ý : “Thứ hiếm lắm, ngoài hoàng hậu, bệ hạ chỉ ban cho nương nương thôi.”
bóc một quả, bỏ miệng nhai, lúc thái giám ngoài cửa truyền báo, Trì Huyền Nghi tới.
vội lau tay, cùng Tiểu Đào hành lễ.
Hắn đỡ dậy, mỉm hỏi: “Vải ngon chứ?”
cũng : “Ngon ạ.”
Hắn cho lui hết cung nhân, đưa ngoài dạo. Đi nửa chừng, bất chợt thở dài.
Thực lòng chẳng mấy quan tâm, nhưng vì cái mạng nhỏ, vẫn hỏi: “Bệ hạ, ạ?”
Hắn trách nhiều chuyện, dừng bước, nhẹ giọng: “Địch quốc xâm phạm, biên cương nguy cấp. May tướng quân Lưu dũng cảm, đ.á.n.h lui quân địch, nhưng cứ giằng co thế mãi thì chẳng , dân biên cương vẫn sinh sống.”
Từng lăn lộn nơi công sở mấy năm, suy nghĩ một câu “đúng nhưng vô dụng”: “Bệ hạ yên tâm, đừng để thể tổn hại vì lo nghĩ. Trời cao thấy quốc quân minh, tất sẽ phù hộ giang sơn và dân chúng.”
Hắn , như chờ tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-cho-hoang-de-biet-nguoi-xuyen-khong-toi-day/3.html.]
đành thêm: “Bệ hạ cùng thần về cung thưởng thức vải ?”
Đáng ghét, vốn định để ăn hết.
ăn, chỉ với ánh mắt khó đoán, khẽ : “Vân Gian thật là điều.”
Ngày hôm đó, tự ôm khay, thong thả ăn hết cả đĩa vải, ăn nghĩ về ánh mắt cùng hai câu .
Là nghĩ quá nhiều ?
---
12
Nơi nào con , nơi đó tranh đấu, huống hồ là hậu cung.
dung mạo chỉ thuộc dạng thanh tú, tài năng gì nổi bật, tính tình khiêm nhường, nhưng hoàng đế thích .
Cây cao đón gió, lọt tầm ngắm.
Hiền Quý phi thế lực ngoại gia lớn, trai nàng chính là Lưu tướng quân chiến công hiển hách. Nàng mang long thai, thế lực đang ở đỉnh, đến hoàng hậu cũng nhường nhịn.
Chỉ vì khay vải , nàng ghét .
Hôm , cùng Tiểu Đào dạo, chẳng may gặp nàng. Nàng cố tìm , hành lễ chuẩn, coi nàng gì, bắt quỳ phạt.
Tiểu Đào tức tối định cãi, ngăn .
tranh cãi, quỳ ngay nắng rực rỡ.
, chỉ đảm bảo tìm đường c.h.ế.t, từng bước mà .
Đối đầu với một quý phi địa vị cao, ngoại gia mạnh, đang mang thai, khác nào tự diệt .
ngoan ngoãn như , Hiền Quý phi hài lòng, một bên mỉa mai vài câu, sai trông chừng quỳ đủ thời gian mới thả về.
Không ngờ mấy hôm , Trì Huyền Nghi gọi tới cung của Hiền Quý phi.
đến, thấy ở đó còn mấy tần phi khác, ai nấy đều thấp thỏm bất an.
chẳng hiểu chuyện gì, hành lễ, thì Trì Huyền Nghi đích đỡ , với Hiền Quý phi: “Lưu tần đến , nàng hãy kể chuyện hôm đó mặt nàng .”
Hiền Quý phi ấp úng, nhắc sự việc hôm .
Hắn : “Nàng bảo Lưu tần hành lễ đúng, hãy động tác , cho trẫm xem.”
Ý chính là bắt nàng hành lễ với mặt .
Hiền Quý phi đỏ mặt, miễn cưỡng , nước mắt lăn dài.
Trì Huyền Nghi: “Người t.h.a.i thì đừng ngoài nhiều, ở cung nghỉ nửa tháng .”
Thế là ai cũng , hoàng đế vì bênh vực , bắt một quý phi m.a.n.g t.h.a.i hành lễ với , còn giam lỏng nàng nửa tháng.
Sau đó, và bên hồ, nhẹ giọng: “Khiến nàng chịu ấm ức .”
đáp: “Bệ hạ quá lời.”
Bỗng khẽ nắm tay , khiến giật .
Hắn : “Trẫm đây điều nàng . Nếu nàng lấy một đàn ông bình thường, lẽ còn cơ hội một đời một đôi.”
Nghe , lòng bỗng phức tạp. Dù hiện giờ, đúng là cô độc vô viện.
Một tới thế giới xa lạ, , chẳng ai thể tin, bước hậu cung đầy tranh đoạt hiểm nguy, mỗi ngày sống đều mệt mỏi.
Vì câu , mũi bỗng cay cay.
Lần đầu tiên, buông chút phòng mặt , những lời xã giao vô nghĩa, chỉ lặng lẽ cúi đầu.
“Vân Gian, trẫm sẽ với nàng, sẽ bảo vệ nàng. Nàng tin trẫm, ?”
Hắn ôm lòng, hương thơm nhạt thoang thoảng len mũi .