“Mày thể để cho cái nhà yên một ngày ? Từ lúc tìm mày về, mày xem mày gây bao nhiêu rắc rối . Tao lạy mày, mày thể học tập tiểu Tuyết, ngoan ngoãn một chút ?”
“Mày hại chị mày mất hợp đồng lớn còn đủ, giờ còn lên mạng cái trò giả thần giả quỷ, trù ẻo ông cụ nhà họ Trương qua đời, mày còn là con nữa hả?”
Chương 5 : Thất vọng về nhà họ Tống
“Nếu nhờ bạn trai của chị mày dàn xếp, chắc chắn nhà họ Trương cắt đứt quan hệ với nhà họ Tống chúng từ lâu .”
Tống Cẩm dứt khoát hất tay Tần Tuệ , gương mặt cô lạnh lùng như băng: “Mệnh của ông cụ nhà họ Trương vốn dĩ tận, chuyện đó thì liên quan gì đến ?”
*Mệnh là phận định sẵn của một (theo quan niệm trời định).
“Miệng các luôn giả thần giả quỷ, nếu tin bản lĩnh , tại cho rằng chỉ bằng vài lời mà thể trù c.h.ế.t ông cụ?”
“ lập đàn phép, dùng bùa chú hại , chỉ dựa cái miệng mà thể khiến chầu ông bà ? Các cũng đề cao quá đấy!”
Sắc mặt Tống Chấn Đình tối sầm , ông quát lớn: “Tao cần mày cái trò mê tín gì, hiện giờ ông cụ nhà họ Trương mất, thiện ý mời nhà đến dự tang lễ.”
“Nếu dắt mày theo để dập đầu xin thì cái mặt già của vợ chồng tao còn để khi mặt nhà họ Trương?”
“Hôm nay mày cũng mà cũng . Nếu mày còn ngang bướng, tao sẽ đ.á.n.h gãy chân mày lôi cổ mày đến quỳ linh cữu ông cụ mà tạ tội.”
*Linh cữu: quan tài
Nói xong là Tống Chấn Đình do dự mà lập tức tay, thô bạo đẩy Tống Cẩm trong xe: “Còn định phản chắc!”
Tần Tuệ lập tức đóng sập cửa xe đè c.h.ặ.t Tống Cẩm xuống ghế : “Mày yên đó cho tao. Nếu Cố thiếu - bạn trai của chị mày giúp đỡ đỡ cho vài câu, thì nhà họ Tống mày hại t.h.ả.m .”
“Tống Cẩm, lạy mày, mày thể học tập chị mày, cho cha đỡ lo lắng ?”
Tống Cẩm đưa tay chạm lên vầng trán sưng đỏ vì va khung cửa xe, ngọn lửa giận trong lòng cô bùng lên dữ dội. Chỉ cô mới rõ, bản cô từ lâu còn là Tống Cẩm của . Đứa con gái tội nghiệp của nhà họ Tống chính họ dồn đường cùng đến c.h.ế.t từ lâu .
Cô im lặng hồi lâu, rõ nếu cứ tiếp tục phản kháng với cặp cha thì hôm nay chắc chắn thể thoát . Cô khẽ dịch ngay ngắn , giọng lạnh nhạt hỏi: “ cùng hai đến nhà họ Trương dự tang lễ và xin , xong việc là thể chứ?”
“Hôm nay còn việc quan trọng hứa với khác, thể thất hứa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-gay-bao-toan-mang-va-tro-thanh-sieu-sao-dinh-cap/06.html.]
Tần Tuệ thấy thế bắt đầu mắng c.h.ử.i: “Mày thì việc gì quan trọng cơ chứ? Việc quan trọng nhất của mày hôm nay là quỳ linh cữu ông cụ nhà họ Trương suốt cả đêm để hối , sẵn tiện suy nghĩ kỹ xem mày sai ở .”
Tống Cẩm hít một thật sâu, cố giữ bình tĩnh: “ hứa với một bạn mạng là hôm nay sẽ đến nhà giúp trừ tà. Nếu đến đúng hẹn, chắc chắn sẽ bêu rếu mạng, là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”
Tống Chấn Đình ở ghế phụ lái, ông hừ lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ mày là kẻ l.ừ.a đ.ả.o ? Người sai chỗ nào ?”
“Vốn dĩ mày là hạng đại sư rởm, bọn tao ngăn cản mày chính là để mày bớt lừa . Người bêu rếu mày thì cũng là mày tự tự chịu, xứng đáng lắm.”
Tống Cẩm thừa họ sẽ như , cô thong thả tiếp lời: “Bị c.h.ử.i bới mạng thì cũng chẳng quan tâm. Chỉ điều, chị gái là ngôi nổi tiếng Tống Tuyết, nếu thiên hạ em gái của đại minh tinh là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì chuyện chắc là…”
Quả nhiên, nhắc đến cô con gái cưng Tống Tuyết, cả hai họ lập tức biến sắc. Tần Tuệ vội vàng quát: “Mày hại chị mày một đủ, giờ còn hại tiếp thứ hai ?”
“Đợi khi xin nhà họ Trương xong, mày mau cút đến nhà đó mà giải quyết cho xong chuyện , đừng để liên lụy đến chị mày nữa.”
Tần Tuệ và Tống Chấn Đình cứ mở miệng là Tống Tuyết, khép miệng cũng là Tống Tuyết. Tống Cẩm kìm mà chủ cũ của xác hỏi một câu: “Ba, , ngay từ ngày con mất tích, trong lòng hai coi như con c.h.ế.t ?”
“Hai nhận nuôi Tống Tuyết để cô thế vị trí của con. Giờ con trở về nhưng căn nhà chẳng còn chỗ nào dành cho con nữa. Có ngay từ đầu con nên về đúng ?”
Câu hỏi của Tống Cẩm như đ.â.m trúng tim đen khiến Tần Tuệ lập tức đổi sắc mặt bật nức nở. Bà lau nước mắt : “Tiểu Cẩm, con thể nghĩ về cha như thế?”
“Tuy chị con là con nuôi nhưng con bé là trẻ mồ côi, ngoài chúng thì chẳng còn nào khác. Con là con ruột của cha , con thể nhường nhịn chị con một chút chứ?”
“Từ lúc con về, chị con luôn cảm thấy chiếm mất phòng của con, chiếm mất vị trí của con nên bao nhiêu . Sao con nhẫn tâm và ích kỷ đến thế, con nhất quyết đuổi chị thì mới lòng ?”
Tống Cẩm thất vọng đến cùng cực, cô nhắm c.h.ặ.t mắt , thêm bất cứ lời nào với gia đình nữa.
Cứ thế, cả đoạn đường chìm trong im lặng cho đến khi tới nhà họ Trương. Tần Tuệ lôi cô xuống xe, đến cửa bắt cô xin từng một.
Trương Kỳ đang ở linh đường, mặc bộ đồ tang để tiếp khách. Thấy Tống Cẩm xuất hiện, lập tức lao tới với gương mặt đầy giận dữ: “Tống Cẩm! Cô còn vác mặt đến nhà gì?”
*Linh đường: nơi tổ chức tang lễ
“Cô trù c.h.ế.t ông nội , giờ định giở trò gì nữa đây?”
Trái , cha của Trương Kỳ tỏ khá điềm tĩnh. Mẹ kéo con trai lùi phía , mỉm ngại ngùng: “Ngại quá, lúc còn sống ông nội thương Trương Kỳ nhất, nên nó nhất thời chấp nhận sự thật mới năng lung tung, mong chị đừng để bụng.”
Tần Tuệ và Tống Chấn Đình đồng loạt lắc đầu, vội vàng ấn đầu Tống Cẩm xuống bắt cô cúi tạ : “Không , là nhà họ Tống chúng với nhà họ Trương. Chúng dạy con nghiêm, đứa nhỏ từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện nên thiếu giáo d.ụ.c mới thành thế .”