Con hẻm lãng quên

2

Hẻm 45 bắt đầu quen với sự xuất hiện của người đàn ông trở về.

Mỗi sáng, ông vẫn đứng ở cuối hẻm, tay cầm ly cà phê giấy, lặng lẽ chờ bé Na đi học. Không nói nhiều, không ép gần—chỉ mỉm cười và gật đầu khi bé bước ngang.

Na thì vẫn im lặng.

Nhưng đã thôi tránh né.

Dù vậy, không phải ai trong hẻm cũng dễ dàng chấp nhận sự thay đổi ấy.

Một buổi trưa oi bức, khi nắng đổ xuống mái tôn, một người phụ nữ sang trọng bước vào hẻm. Áo trắng tinh, giày cao gót, mùi nước hoa thoang thoảng. Sự xuất hiện của chị ta như tách biệt hoàn toàn với thế giới chật hẹp nơi đây.

Bà Năm đang bán chè thì sững lại.

“Ủa… cô là…?”

Người phụ nữ đưa mắt quét qua gánh chè, qua chú Sáu đang hì hục sửa giày, và cuối cùng dừng lại trước phòng trọ cuối hẻm.

“Cho tôi hỏi, anh Minh… ở đây phải không?”

Tên ông ấy.

Tên người cha trở về.

Bà Năm khựng lại, chưa kịp trả lời thì cánh cửa trọ mở.

Ông Minh bước ra, thấy người phụ nữ thì như bị kéo ngược về quá khứ.

“Lan…? Sao em biết được chỗ này?”

Không khí trong hẻm bỗng đặc quánh.

Lan khoanh tay, nhìn thẳng vào ông.

“Anh đi tìm con bé… mà không nói gì với em?”

Giọng chị sắc, từng chữ như mũi dao.

Bà Năm và chú Sáu nhìn nhau.

Cả hẻm biết: người phụ nữ này… không phải mẹ Na.

Vậy chị ta là ai?

an nhìn quanh hẻm một cách khó chịu.

“Nơi này… anh ở tạm được sao? Anh bỏ hết công việc, bỏ em… chỉ để tìm lại đứa bé anh đã bỏ rơi?”

Ông Minh cúi đầu.

“Anh nợ nó. Anh phải trả.”

Lan bật cười lạnh.

“Còn em? Anh không nợ gì em sao? Không nợ tình cảm, không nợ những năm em ở bên anh ngày anh mất trí nhớ?”

Lời nói ấy khiến cả hẻm lặng đi.

Chú Sáu buông cái búa xuống đất.

Bà Năm đưa tay lên ngực mình như sợ tim ngừng đập.

Còn bé Na, vừa đi học về, đứng ngay đầu hẻm và nghe hết.

Bé nhìn hai người lớn đối diện.

Một là ba mình.

Một là người phụ nữ red môi, nhìn bé như thể bé là kẻ phá vỡ cuộc đời chị ta.

Na đứng im.

Không khóc, nhưng trái tim bé thắt lại.

Lan bước đến gần bé Na, kẹp tay vào chiếc túi hàng hiệu.

“Con bé này… rốt cuộc có gì đặc biệt? Anh Minh, anh nghĩ anh tìm lại nó thì bù đắp được à? Rồi còn tương lai của anh? Của tụi mình?”

Bà Năm không chịu nổi nữa.

“Cô nói cái gì vậy! Con nít nào có tội tình chi!” – bà bước ra chắn trước Na.

Chú Sáu cũng đứng lên, giọng trầm nhưng dứt khoát:

“Chuyện người lớn đừng đổ lên đầu con nít.”

Lan nhìn họ, ánh mắt khó chịu như thể đang bị xúc phạm.

“Đây là chuyện của tôi và anh Minh. Mấy người… can thiệp làm gì?”

Chú Sáu nhếch mép:

“Tại vì ở đây, người ta không để ai bắt nạt con nít. Nhất là đứa nhỏ bị bỏ rơi cả đời rồi.”

Một câu, cắt xuyên qua không khí.

Ông Minh nhắm mắt, như nhận thêm một nhát dao vào lòng.

Từ đầu đến cuối, Na chỉ đứng im.

Nhưng giờ, bé bước ra khỏi bóng bà Năm, ngẩng mặt nhìn Lan.

“Cô đừng lo. Con không cần ba phải chăm con đâu.”

Cả hẻm sững sờ.

Ngay cả Lan cũng ngạc nhiên.

Na nói tiếp, giọng nhỏ nhưng rõ ràng:

“Nếu ba ở với cô thì… ba cứ đi đi. Con quen rồi.”

Một câu nói nhỏ bé, nhưng khiến ông Minh buông rơi chiếc vali trong tay.

“Na… con đừng nói vậy… Ba—”

“Ba đừng lại gần.” – Na lùi lại một bước – “Con không muốn ai giành giật ba. Con mệt rồi.”

Rồi bé quay lưng chạy vào nhà, bỏ lại một con hẻm im phăng phắc.

Người cha đứng lặng.

Lan cũng im.

Còn hẻm 45 như bị rơi vào khoảng trống giữa cơn bão.

Bà Năm thở dài.

“Ông Minh à… nếu ông còn thương con bé thiệt… thì phải để nó tự chọn. Đừng để nó sợ mất người thêm lần nữa.”

Chú Sáu cũng nói:

“Đừng để hẻm này thêm một người bị lãng quên nữa.”

Ông Minh cúi đầu, vai run lên.

Lan thì đứng nhìn mọi người như thể không hiểu làm sao mọi chuyện vượt khỏi tầm tay.

Còn bé Na, ngồi trên giường, ôm hộp màu, nước mắt rơi xuống từng cây bút.

Trong tranh của bé…

Hình người cha đứng ngày càng gần.

Nhưng giờ bé không biết phải xóa hay giữ lại nữa.

Sau cuộc chạm trán đầy căng thẳng hôm đó, bé Na thu mình lại hơn.

Không chạy nhảy trong hẻm.

Không ngồi vẽ ở bậc tường như trước.

Không nhìn về phía phòng trọ nơi ba bé đứng chờ mỗi sáng.

Cả hẻm thấy rõ con bé đang mệt mỏi, nhưng ai cũng sợ lỡ nói sai… lại làm bé tổn thương thêm.

Tối hôm đó, trời đổ mưa lớn.

Bà ngoại bé Na đi bán chưa về, bà Năm thì đang gom gánh chè, còn chú Sáu thì tắt đèn tiệm sửa giày sớm hơn thường lệ vì thời tiết xấu.

Na ngồi trong phòng, ôm hộp màu, nhưng mắt mờ đi.

Hơi nóng lan khắp người.

Cơn sốt đến nhanh như cơn mưa ngoài trời.

Bé cố với tay mở cửa nhưng đầu quay cuồng, chân mềm nhũn.

Ngay khi Na chuẩn bị ngã xuống sàn—

“Na! Con sao đó?!”

Là ông Minh.

Ông đứng trước cửa từ nãy đến giờ vì thấy đèn phòng bé không bật.

Khi nghe tiếng động, ông lập tức chạy tới.

Ông đỡ lấy bé trước khi bé ngã xuống nền gạch lạnh.

“Na! Trời ơi… người con nóng quá!”

Bé không còn tỉnh táo để phản ứng, chỉ lẩm bẩm:

“Con… không muốn ba đi nữa…”

Chỉ bấy nhiêu, ông đã bật khóc.

Ông Minh bế Na chạy ra giữa hẻm, gọi lớn:

“Có ai giúp tôi không? Con bé sốt cao quá!”

Tiếng ông vang lên giữa mưa như xé toạc không gian.

Bà Năm từ hiên nhà chạy ra trước, váy ướt sũng.

“Trời ơi, để con bé vào nhà tui! Chú Sáu, đi kêu bác sĩ đi!”

Chú Sáu không nói hai lời, xỏ đôi dép rách rồi lao đi như một thanh niên hai mươi tuổi.

Chỉ vài phút sau, cả hẻm 45 sáng đèn.

Những cửa nhà từng đóng im lìm vì ngại phiền hàng xóm đều bật mở.

Cô bán tạp hóa lấy khăn ấm.

Chú bảo vệ đầu hẻm lấy xe chạy mua thuốc.

Anh chủ quán cà phê pha nước ấm gừng.

Thậm chí mấy đứa nhỏ cùng xóm cũng đứng nép bên tường, mắt tròn xoe lo lắng.

Hẻm 45—nơi những con người bị lãng quên—bỗng chốc trở thành một gia đình lớn.

Trong lúc mọi người đang chăm cho Na, Lan bước vào hẻm với chiếc ô đen.

Cô đứng nhìn một lúc, gương mặt có chút bối rối.

Cô đã tưởng Na chỉ là một “đứa bé của quá khứ” – một vướng bận.

Nhưng khi thấy cả hẻm đang chạy đôn chạy đáo vì bé, ánh mắt cô mềm lại.

“Để tôi giúp…” – Lan nói nhỏ.

Không ai xua đuổi.

Thậm chí bà Năm còn đưa cô khăn lạnh.

Trong giây phút ấy, hẻm 45 không chia phe, không trách móc, không bênh ai—chỉ lo cho một đứa trẻ đang run lên vì sốt.

Khi bác sĩ đến và hạ được cơn sốt, Na mệt nhưng đã tỉnh.

Bé nhìn bà Năm, chú Sáu, rồi nhìn Lan và ba mình.

“Con… xin lỗi vì đã làm mọi người lo.”

Bà Năm vuốt tóc bé:

“Không có ai trách con đâu con gái.”

Na quay sang Lan – người mà bé vẫn còn dè chừng.

“Cô… có giận con không?”

Lan khựng lại.

Lần đầu tiên, ánh mắt cô không còn sắc nữa.

“Không, Na… Cô chỉ… không hiểu hết câu chuyện. Cô… xin lỗi.”

Na gật nhẹ.

Rồi bé nhìn ba mình, giọng yếu nhưng rõ:

“Ba… đừng đi đâu nữa, được không?”

Ông Minh quỳ xuống cạnh giường, nắm tay con mình.

“Ba hứa. Ba sẽ ở đây. Ở hẻm này. Ở bên con. Nghe con buồn, con giận, con nói gì… ba cũng ở lại.”

Cả hẻm đứng lặng.

Không ai nói gì.

Nhưng ai cũng biết—đó là lời hứa mà ông nhất định sẽ giữ.

Đêm ấy, mọi người ngồi nhau dưới mái hiên, mưa nhỏ dần.

Lan mang thuốc, chú Sáu kê lại giường, bà Năm pha nước ấm.

Họ không còn là ba nhóm người rời rạc nữa.

Họ trở thành những người kết nối bởi một đứa trẻ nhỏ bé nhưng mạnh mẽ.

Bé Na nằm trong chăn, nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, cả hẻm sáng đèn vàng ấm áp, như chưa bao giờ từng lãng quên nhau.

Và bé mỉm cười—

lần đầu tiên, không phải vì vẽ đẹp hay có ai mua đồ,

mà vì bé biết mình được thương, thật sự.

Sau đêm Na sốt, cả hẻm 45 như thay da đổi thịt.

Người ta nói: “Chỉ khi gặp chuyện, mới biết ai thương mình thật.”

Câu nói đó… Na cảm nhận rõ hơn ai hết.

Lan vốn là người không hợp với không gian chật chội và ồn ào của hẻm.

Nhưng từ hôm Na đổ bệnh, cô lại thường xuyên ghé qua.

Không trang điểm nhiều nữa.

Không nói lời sắc sảo nữa.

Không còn dáng vẻ một người phụ nữ chỉ sống vì cái tôi của mình.

Một buổi chiều, Lan mang theo một hộp bánh flan tự làm.

Cô ngập ngừng đưa cho Na.

“Cô… không biết con thích gì. Cô làm thử. Ngọt lắm… chắc con ăn được.”

Na nhìn hộp bánh, bối rối.

“Cô… biết làm bánh nữa hả?”

Lan bật cười, lần đầu tiên cười thật sự kể từ khi bước vào hẻm này.

“Biết chút chút. Nhưng làm cho con… cô run tay dữ lắm.”

Na im một lúc rồi nói nhỏ:

“Con cảm ơn.”

Kể từ hôm đó, Lan thường phụ bà Năm lặt trái cây, hoặc phụ chú Sáu chuyển đồ nặng.

Cả hẻm dần nhìn cô không phải như người ngoài—mà như một người phụ nữ đang tìm chỗ đứng trong cuộc đời của mình.

Đúng vào lúc mọi thứ đang dần tốt hơn, hẻm 45 nhận được tin:

Khu phố năm nay không tổ chức Trung Thu vì thiếu kinh phí.

Trẻ con trong xóm buồn thiu.

Những chiếc lồng đèn nhựa treo dở trong tiệm tạp hóa cũng không ai mua.

Na nhìn đám trẻ mà thấy thương.

Chính bé cũng từng trải qua nhiều năm Trung Thu không ai tổ chức cho mình.

Bà Năm thở dài:

“Hẻm mình nghèo mà… biết làm sao giờ.”

Na nghe vậy thì quay sang Lan.

“Cô Lan… mình tự làm Trung Thu được không?”

Lan mở lớn mắt.

“Ủa? Tự làm hả Na? Cô đâu có rành mấy vụ này—”

Na cười tinh nghịch:

“Con biết làm lồng đèn giấy!”

Câu nói nhỏ xíu, nhưng khiến Lan sững lại.

Na… lần đầu tiên chủ động nói chuyện với cô.

Lần đầu tiên mỉm cười với cô.

Lần đầu tiên rủ cô làm gì đó chung.

Lan không trả lời ngay, chỉ cúi xuống xoa đầu bé:

“Được. Cô làm với con.”

Tin lan nhanh như gió.

Chỉ một buổi, hẻm 45 bỗng rộn ràng:

• Anh chủ quán cà phê mang dây đèn nhấp nháy.

• Cô bán tạp hóa góp màu giấy, kéo, hồ dán.

• Bà Năm làm chè đậu xanh.

• Chú Sáu lôi mấy tấm ván cũ ra làm sân khấu nhỏ.

• Người cha – ông Minh – phụ đóng khung gỗ và treo đèn.

• Lan cùng Na ngồi làm lồng đèn giấy suốt cả buổi chiều.

Mỗi người một tay.

Không ai giàu.

Nhưng ai cũng cố góp chút gì đó.

Lan nhìn mọi người chạy đôn đáo, ngạc nhiên hỏi bà Năm:

“Sao ai cũng giúp vậy bà?”

Bà Năm mỉm cười, giọng nhẹ mà sâu:

“Ở hẻm này, tụi tui lỡ thương nhau rồi. Khó mấy cũng thương.”

Lan khựng lại.

Cô đã sống nhiều năm ở thành phố lớn, nhưng chưa bao giờ thấy điều này—

một tình cảm đơn giản nhưng chân thật đến vậy.

Tối Trung Thu, hẻm 45 sáng rực như một dải hoa đăng.

Những chiếc lồng đèn giấy Na và Lan làm treo từ đầu hẻm đến cuối hẻm, lung linh trong gió.

Bọn trẻ chạy quanh cầm đèn cá chép, đèn ông sao, đèn bướm.

Tiếng cười lan khắp nơi.

Na đứng cạnh Lan, mắt long lanh.

“Cô Lan… đẹp quá ha?”

Lan gật, khẽ nắm tay Na — lần đầu tiên Na không rụt lại.

“Na… cảm ơn con. Nhờ con… cô mới biết Trung Thu đẹp như vầy.”

Người cha đứng cách đó không xa, nhìn cảnh hai người với ánh mắt xúc động.

Cả ba như một bức tranh gia đình chưa hoàn chỉnh nhưng đang dần ghép lại.

Khi mọi người còn đang vui, một tiếng la thất thanh vang lên:

“Cháy kìa! Cháy góc cuối hẻm!!”

Mọi người quay lại.

Ngọn lửa bùng lên từ chỗ để rác cũ, lan vào mấy tấm ván khô.

Trẻ con hoảng sợ chạy tán loạn.

Không ai cần nói gì—

Tất cả người lớn trong hẻm lập tức lao vào cứu.

Ông Minh vội khiêng xô nước.

Chú Sáu kéo vòi.

Lan ôm Na tránh xa nhưng vẫn hô lớn gọi người mang đồ.

Bà Năm đứng phân người, chỉ đường.

Trong khói mù mịt, Na siết tay Lan:

“Cô ơi… hẻm mình có bình an không?”

Lan ôm bé vào lòng.

“Có. Vì con ở đây… và vì tụi cô thương con.”

Cuối cùng, sau nửa giờ cuống cuồng, ngọn lửa được dập tắt.

Không ai bị thương.

Chỉ có mấy tấm ván cháy xém và một góc tường nhuộm đen.

Nhưng kỳ lạ thay—

khi khói tan, mọi người cùng vỗ tay.

Không phải vì dập được lửa,

mà vì cả hẻm 45 đã đứng cùng nhau một lần nữa.

Lan nhìn Na, rồi nhìn mọi người.

Và lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy…

mình thuộc về nơi này.

Bạn cần đăng nhập để bình luận