Chúng chạm mặt .
“ hỏi .” thẳng. “Anh ý gì?”
Ở một nhà hàng gần đó, và Lâm Quân Hạo đối diện.
Dưới ánh đèn sáng rõ, mới kỹ —và trong lòng giật .
Sao già nhiều đến thế?
Chỉ hơn một năm gặp, xuống sắc thấy rõ.
Gầy rộc , mặt hóp , khiến nếp nhăn ở khóe mắt và trán hiện lên rõ rệt.
Đáng nhất là mái tóc, như phủ một lớp sương trắng.
hỏi, vẫn cúi đầu, .
ngượng, ho khẽ một tiếng: “Sao nhuộm tóc?”
“À… em tóc hả.” Anh như tỉnh . “Tóc mọc nhanh lắm, vài hôm nhuộm, lười.”
kéo câu chuyện về việc chính: “Nói , sống ở tầng nhà ?”
Lâm Quân Hạo nhạt, giọng khàn khàn: “Anh mất ngủ. Mất ngủ nặng, cả đêm chợp mắt. Đi khám tâm lý, họ do lo âu quá mức.”
“Anh thử đủ cách mà giảm . Sau đó tình cờ thấy blog của em, thấy một tấm ảnh của em… chiều hôm tựa ghế trong văn phòng ngủ .”
“Mấy ngày , dựa tấm ảnh đó mới ngủ . blog em chỉ đúng một tấm. Rồi vài hôm nữa, nó cũng hết tác dụng, mất ngủ.”
Anh ngẩng lên , ánh mắt đầy hối hận: “Vậy nên mới lén theo dõi em. Anh phát hiện chỉ cần gặp em, tối sẽ ngủ .”
“Bảo vệ cho , liền mua một căn hộ. Ở đây ngủ, chứng mất ngủ của … tự nhiên khỏi.”
nghẹn một lát : “Anh đừng vô lý nữa.”
Nghĩ một lúc, tiếp, giọng dứt khoát: “Tốt nhất nên chuyển . Đêm nào cũng ở ngay đầu như là ? Chúng ly hôn hai năm . dính dáng gì tới nữa.”
“Còn nữa, nếu vợ , tưởng quấy rầy đến gây chuyện thì ? Anh đấy, ghét nhất là rắc rối.”
“Anh đề nghị ly hôn với cô .” Lâm Quân Hạo , chậm rãi.
Lần đến lượt sững .
“Đó chẳng là ‘ bạch nguyệt quang’ của ? Người từng thề sẽ đối xử cả đời. Mới cưới hai năm… chịu nổi nữa?”
thừa nhận, giọng chút… hả hê.
“Là do đặt quá nhiều kỳ vọng.” Anh thở dài. “Hóa mối tình đầu chỉ hợp để nhớ. Sống chung mới thấy là chuyện vụn vặt phiền phức.”
“ tin.” . “Anh là ông chủ một công ty niêm yết. Người vẫn đa khó khăn đời thể giải quyết bằng tiền. Anh thiếu tiền, nhiều mâu thuẫn sinh hoạt cũng khó mà nảy .”
“Có lẽ chỉ tiếp xúc với những bình thường…” Anh khổ. “Em , thấy Nhược Hy giống bình thường. Anh thể tin ngày một phụ nữ cho phát điên.”
Như tìm chỗ để trút, nhiều.
Anh bảo, Trần Nhược Hy chỉ tự lập, mà ngay cả tự chăm sóc bản cũng kém. Việc nhỏ xíu cô cũng xong.
Có để quên một tài liệu ở nhà, gọi nhờ cô mang tới công ty.
Anh dặn kỹ, nhất định đúng giờ vì cuộc họp quan trọng cần dùng.
Kết quả cô đến muộn hơn một tiếng.
Ở nhà cô loay hoay trang điểm, chọn đồ, mất hơn một tiếng đồng hồ.
Khi gặp cô , nổi giận, hỏi vì chậm như , suýt nữa hỏng việc của .
Cô bình thản đáp, vì xuất hiện thật xinh ở công ty để “nở mày nở mặt”.
Anh tức đến mức gần như nghẹn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-sau-khi-hop-lop-lien-doi-ly-hon/7.html.]
Đến cuộc họp, mở tài liệu —tài liệu đóng dấu cơ quan dính đầy vết dầu mỡ, chắc là lúc cầm vô tình dính đồ ăn.
Lâm Quân Hạo tức đến nổi lời nào.
“Đầu óc cô … thật sự giống bình thường.” Lâm Quân Hạo , gân xanh trán nổi lên.
“Dù chuyện quan trọng đến , nhắc cả trăm cũng như , cô vẫn chẳng lọt tai.”
Anh kể, dạo bố lâm bệnh nhập viện, cần túc trực ban đêm.
Ban ngày ở chăm, còn buổi tối thì thuê trông nom.
Người chăm sóc thuê lén ngủ, phát hiện bố trượt khỏi giường.
Nếu nhờ y tá kiểm tra kịp thời, bố suýt nữa gặp nguy hiểm vì thiếu khí.
Lâm Quân Hạo cho chăm sóc nghỉ ngay.
Trần Nhược Hy ngăn cản.
Bởi đó là họ hàng bên ngoại của cô ở quê.
Cô , nếu đuổi về thì cô sẽ khó xử với bà con họ hàng.
Lâm Quân Hạo tức giận đến mức tát Trần Nhược Hy một cái.
“Đó là đầu tiên đ.á.n.h phụ nữ.” Anh hít một sâu.
“Anh bạo lực là sai… nhưng lúc đó thật sự kiềm chế nổi.”
“Trần Nhược Hy luôn cách khiến phát cáu.”
Anh , giọng khàn : “Sống với em bao nhiêu năm, từng nổi nóng trong nhà.”
“ sống với cô hai năm, thấy sắp phát điên.”
“Bây giờ chỉ cần về nhà, thấy mặt cô , kìm cơn giận.”
Lâm Quân Hạo , bố viện hơn một tháng, mà tìm chăm sóc phù hợp.
Cuối cùng tự thức đêm.
Suốt một tháng , ban ngày việc ở công ty, ban đêm ở bệnh viện chăm bố.
Anh bảo, chỉ trong một tháng, thấy già thêm cả chục tuổi.
“Còn một chuyện nữa.” Anh nhíu mày.
“Trước đây công ty trúng thầu một dự án lớn, vốn gần như dồn hết đó, còn vay thêm một khoản nhỏ từ ngân hàng.”
“Không cô từ , về nhà ầm lên.”
“Cô vay nhiều tiền như , lỡ thất bại thì phá sản, bắt trả dự án.”
“Em xem… như đùa ?”
“Cô còn đem khoản tiền từng đưa cô , giấu ở chỗ cô .”
“Cô sợ thiếu tiền sẽ ‘mượn’ của cô .”
“Anh thật sự tuyệt vọng… nên mới đề nghị ly hôn.”
“Em thử nghĩ xem, còn phá sản mà cô thế, sợ liên lụy.”
“Nếu thật sự gục xuống, cô xách đồ chạy ngay mới lạ.”
“Cô đồng ý ?” hỏi, trong lòng chút tò mò.
“Cô còn đang lưỡng lự.” Lâm Quân Hạo thở dài.
“Vừa sợ dự án thất bại kéo cô xuống, sợ ly hôn xong thành công thì cô hưởng gì.”
“Em buồn ?”