CHỒNG TÔI SAU KHI HỌP LỚP LIỀN ĐÒI LY HÔN

1

Chồng buổi họp lớp trở về, bước nhà đề nghị ly hôn với .

 

Anh rằng gặp mối tình đầu năm xưa, phụ nữ nay ly dị và cuộc sống chẳng mấy suôn sẻ.

 

Anh bảo, từng một giấc mơ là mang đến cho cô một đời sống đủ đầy và hạnh phúc.

 

Ngày năng lực, tự thấy chẳng xứng đáng bên cô .

 

Còn bây giờ, khi trong tay thứ, nắm lấy cơ hội .

 

…………….

 

từng nghĩ rằng, cơn khủng hoảng tuổi trung niên ập xuống đời theo cách như thế.

 

Trong mắt ngoài, và Lâm Quân Hạo luôn là hình mẫu của một gia đình lý tưởng.

 

Chúng sống hòa thuận, hiếm khi lớn tiếng với .

 

Ngoài những buổi xã giao bắt buộc, hầu như tụ tập bên ngoài. Nếu thể tan đúng giờ, nhất định sẽ về nhà ăn cơm cùng và con gái.

 

Cuối tuần, thường đưa hai con dạo chơi đó quanh thành phố.

 

Là một doanh nhân thành đạt ở độ tuổi trung niên, so với những suốt ngày la cà hội quán lấy cớ công tác để vắng mặt quanh năm, Lâm Quân Hạo quả thật xem là một đàn ông đáng mơ ước.

 

Anh c.ờ b.ạ.c, ăn chơi trụy lạc, cũng chẳng chạy theo thú vui xa hoa. Nhiều bà vợ trong giới thường lấy hình mẫu để nhắc nhở chồng . Với , là một chồng trách nhiệm, một cha tận tâm.

 

Thuở còn yêu, chúng cũng từng say đắm và ngọt ngào như bao đôi khác. Theo năm tháng, những rung động cuồng nhiệt dần lắng , nhường chỗ cho sự ấm áp và bình yên của đời sống hằng ngày.

 

còn thường xuyên lời “yêu”, nhưng vẫn tin tình cảm từng biến mất.

 

Cho đến tận bây giờ, mỗi sáng khi khỏi nhà, vẫn khẽ đặt lên trán một nụ hôn. Bao năm kết hôn, thói quen từng đổi.

 

Dẫu công việc bận rộn, vẫn luôn cố gắng tham dự họp phụ của con. Anh coi trọng gia đình, từng mang áp lực công việc trút lên con . Dù khó chịu đến , cũng nổi nóng với chúng .

 

Đó là đàn ông cùng đồng hành và vun đắp suốt bao năm.

 

từng mãn nguyện.

 

Chúng cùng qua bao năm tháng, vẫn nghĩ sẽ nắm tay đến bạc đầu. Thế nhưng tối qua, buổi họp lớp trở về, Lâm Quân Hạo khác lạ. Anh xuống ngủ ngay, trò chuyện như thường lệ.

 

Sáng nay, bữa ăn diễn trong im lặng.

 

Khi còn đang ăn cháo, bất ngờ cất tiếng: “An An, chúng ly hôn .”

 

suýt nữa thì nghẹn .

 

hiểu.

 

Chẳng thứ vẫn đang ?

 

Mấy hôm , chúng còn bàn sẽ dịp kỷ niệm ngày cưới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-sau-khi-hop-lop-lien-doi-ly-hon/1.html.]

Anh còn đề xuất nhờ bố lên chăm sóc con vài ngày để hai vợ chồng thời gian riêng.

 

“Vợ , lâu chúng thực sự dành thời gian cho .” Anh ôm thì thầm.

 

Bao sóng gió qua, phía dường như chỉ còn con đường bằng phẳng.

 

Chúng ngoài bốn mươi, chẳng còn là những trẻ bốc đồng.

 

Chỉ là một buổi họp lớp cấp ba thôi, thật sự thể lý giải nổi.

 

Rốt cuộc điều gì khiến đưa quyết định đột ngột đến ?

 

đặt bát xuống, chằm chằm, sững mất một lúc.

 

“Anh đang đùa ?”

 

Anh nghiêm túc: “An An, hề đùa.”

 

thấy vô lý đến mức khó tin, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Vậy rõ cho em , vì ?”

 

Anh đó, chậm rãi kể . Giọng trầm , nhưng mỗi khi nhắc đến một cái tên, khóe môi vô thức cong lên, âm điệu trở nên dịu dàng khác lạ, đủ để hiểu hề bốc đồng.

 

Khi xong, lòng cuộn trào như sóng lớn. cố tỏ bình thản, giữ chút tự trọng cuối cùng, nhưng đôi mắt đỏ hoe. 

 

nghẹn giọng: “Vậy là gặp mối tình đầu, cô ly hôn, sống , nên cưới cô ?”

 

“Em hiểu , An An, cô khác em.” 

 

Anh vội vàng giải thích. 

 

“Cô từ nhỏ nuông chiều, sống như một nàng công chúa, từng chịu khổ. Sau khi kết hôn, gia đình chồng cũng khá giả, nhưng chồng cô sa c.ờ b.ạ.c, phá sản, còn để nợ nần. Ly hôn bao lâu thì bố cô qua đời vì tai nạn, giờ chẳng còn ai để nương tựa. Bao năm nay cô , khả năng tự lo cho .”

 

“Em , hôm qua đôi giày cao gót bong tróc, đau lòng thế nào.”

 

“Cô là Trần Nhược Hy, từng là tiểu thư bao ngưỡng mộ. Ngày , một đôi giày của cô cũng đủ để sống mấy tháng. Cô gái xinh tài giỏi chọn ở bên một kẻ tay trắng như . Từ cấp ba đến đại học, dù khác trường nhưng vẫn cùng thành phố. Cô sang trường học cùng, ăn quán vỉa hè cùng , thêm cùng …”

 

đàn ông đang thành thật mặt: “Nếu yêu như , tại năm đó chia tay?”

 

“Anh đành lòng.” 

 

Anh chua chát. 

 

“Cô chê nghèo, nhưng tự thấy xứng. Khi mới nghiệp, ở căn phòng trọ tầng hầm giá rẻ, tương lai mịt mù. Anh thể cho cô cuộc sống cô nên , cũng nỡ kéo cô cùng chịu khổ. Anh chỉ còn cách buông tay.”

 

hít sâu một : “Bây giờ thể cho cô tất cả, bù đắp những điều nhất. Vậy còn em? Còn Tinh Tinh thì ?”

 

ghét bản yếu đuối, nước mắt cứ thế trào .

 

Bao năm hiếm khi . Thấy như , cũng rối lên.

 

Anh luống cuống lau nước mắt cho . “An An, xin . Là , tổn thương hai con. Tài sản sẽ để hết cho em và con, cần gì cả. Hai con vẫn thể sống như —”

 

“Vậy nên nhất định ly hôn, đúng ?” nhạt.

Bạn cần đăng nhập để bình luận