CHỒNG NGOẠI TÌNH VỚI CÔ GIÁO CỦA CON TRAI, TÔI VỨT THẲNG ANH VÀO THÙNG RÁC

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

kinh nghiệm, chỉ thể kéo chuyện linh tinh.

 

Tóm là cha mất sớm, bệnh nặng, em gái còn nhỏ, còn thì một cuộc đời tan vỡ.

 

Lần đầu tiên nảy sinh cảm giác thương hại của ở vị trí cao đối với ở vị trí thấp.

 

Trong lúc nhất thời, tự nhiên nắm lấy tay .

 

“Hay là… em theo chị , chị nuôi em nhé?”

 

08

 

Có lẽ vì men rượu, ma xui quỷ khiến đưa Bùi Dư An về khách sạn.

 

nôn đến trời đất cuồng, chỉ nhớ mang máng chăm sóc đến tận nửa đêm mới rời .

 

Hình như… còn giúp một cuộc điện thoại.

 

ôm đầu đau nhức, mở điện thoại , cuộc gọi nhỡ, 99 cuộc, tất cả đều là của Lục Hoài Châu.

 

đoán chắc nhận thông báo khởi kiện ly hôn.

 

gọi một cuộc, định nhắc đầu tháng nhớ đến tòa đúng giờ.

 

Đầu dây bên truyền đến tiếng gầm của Lục Hoài Châu.

 

“Kỳ Anh, đàn ông tối qua ở bên em là ai?”

 

“Tại điện thoại của em ở trong tay !”

 

“Em với rốt cuộc là quan hệ gì!”

 

“Còn nữa, tại em bán căn nhà ở đường Hải Cảng, em rõ ý nghĩa của nó với chúng !”

 

đưa điện thoại xa, xoa tai, chút khó chịu.

 

với quan hệ thực chất gì.”

 

“Anh thể đừng đa nghi như ?”

 

“Với , bên cạnh một phụ nữ xinh vài đàn ông là chuyện bình thường, chẳng hiểu ? Anh nên tự hào về vợ ?”

 

“Còn căn nhà ở đường Hải Cảng, từ lúc đưa Hạ Tuế đến đó, nó còn quan trọng nữa .”

 

Sự bình tĩnh của cuối cùng cũng chọc giận .

 

“Kỳ Anh, cho dù em ghen tuông, loạn, cũng chừng mực!”

 

“Đừng hết đến khác thử thách giới hạn của .”

 

“Cũng đừng đem chuyện ly hôn đùa!”

 

khẽ thở dài: “Lục Hoài Châu, đùa, thích đùa.”

 

Bên , Lục Hoài Châu nghiến răng ken két.

 

“Được, Kỳ Anh, đến lúc đó đừng lóc về cầu xin !”

 

“Anh xem em chịu đựng đến khi nào!”

 

Bên vang lên một tiếng “rầm”, cuộc gọi cắt.

 

Có lẽ Lục Hoài Châu tức đến mức ném điện thoại.

 

thong thả tắm, gọi quản gia đặt cho món gan ngỗng áp chảo sốt nấm truffle đen.

 

Ăn trưa xong, chuông cửa vang lên.

 

Là Bùi Dư An dẫn theo em gái .

 

“Dư Lạc, gọi chị .”

 

Em gái trạc tuổi Lục Cẩn, nhưng thấp hơn một chút, buộc hai b.í.m tóc nhỏ.

 

Miệng ngọt, cứ gọi là “chị ngừng.

 

Bùi Dư An lấy từ balo vài tấm vé công viên giải trí: “Em thắng cuộc thi robot của trung tâm khoa học thành phố, họ tặng em mấy tấm vé, chị cùng em ?”

 

vốn còn do dự, nhưng chịu nổi Dư Lạc cứ kéo ngón tay út của nũng.

 

“Đi mà chị , đây là đầu tiên em hẹn con gái đó.”

 

“Nếu chị từ chối, chắc sẽ ngại cả đời mất.”

 

“Chị , ngại lắm!”

 

liếc Bùi Dư An, tai đỏ bừng lan xuống cả cổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-ngoai-tinh-voi-co-giao-cua-con-trai-toi-vut-thang-anh-vao-thung-rac/5.html.]

 

Trên đường , đỏ mặt giải thích chuyện tối qua điện thoại giúp .

 

“Anh gọi liên tục, em sợ chuyện gấp nên mới .”

 

“Em với là em sẽ chăm sóc cho chị, bảo cần lo.”

 

“À… còn hỏi em là ai.”

 

bật : “Vậy em trả lời thế nào?”

 

Cậu gãi đầu, chút ngại ngùng: “Em … em là theo chị.”

 

bật thành tiếng.

 

“Em sai chị?”

 

“Em thấy trong quán bar đều .”

 

ôm bụng , xua tay: “Không sai, .”

 

Không trách Lục Hoài Châu tức đến , trong lòng thầm thấy hả hê.

 

Bùi Dư An xếp hàng khu trò chơi, để và Dư Lạc bóng cây chờ.

 

Nhìn những đứa trẻ trong công viên, nhớ đến Lục Cẩn.

 

thường tự trách quá nghiêm khắc với nó , dù nó cũng chỉ là một đứa trẻ hiểu chuyện.

 

Dư Lạc bên cạnh kéo tay áo : “Chị vui ?”

 

Lúc mới phát hiện, khóe mắt rơi một giọt nước mắt.

 

xổm xuống, cô bé bằng tuổi Lục Cẩn: “Nếu ở trường em, em sẽ gì?”

 

Cô bé suy nghĩ một lúc, bằng đôi mắt non nớt.

 

“Mẹ em câm điếc, trong làng luôn nhạo , em nhặt đá đất ném họ.”

 

“Họ c.h.ử.i càng ác, em ném càng mạnh.”

 

“Họ dám đ.á.n.h em, đó c.h.ử.i em cũng ít .”

 

“Bởi vì em sẽ bảo vệ .”

 

“Chị , nếu ai chị, em cũng sẽ bảo vệ chị, em ném đá chuẩn đó.”

 

Lúc mới hiểu, hóa trẻ con cũng những đứa khác .

 

Buổi chiều hôm đó, chơi vui cùng hai em họ.

 

Lúc chia tay, Bùi Dư An sẽ đưa Dư Lạc sang nhà hàng xóm.

 

“Em thêm ở quán bar, về muộn, nên thường gửi em cho cô bán tạp hóa lầu trông giúp.”

 

gọi : “Hay là… tối nay để Dư Lạc ở với chị , chị thích con bé.”

 

Trong mắt thoáng qua vẻ bất ngờ, lập tức xuống xoa đầu Dư Lạc.

 

“Dư Lạc, từ giờ em cũng giống , là theo chị nhé.”

 

Dư Lạc giơ tay dấu OK: “Hiểu ! Thưa sếp!”

 

Khi bắt taxi đến quán bar, bảo tài xế đổi địa chỉ, đồng thời chuyển cho một khoản tiền.

 

“Mấy ngày em cần thêm nữa, chị Tô Hà tháng em còn thi ở trung tâm khoa học cấp tỉnh.”

 

“Em giỏi, Bùi Dư An.”

 

“Đừng chị thất vọng.”

 

“Số tiền coi như chị đầu tư cho em, nếu kiếm thì chị sẽ lấy lãi đó.”

 

Đôi mắt sáng như của bỗng dậy sóng, như một vì băng xé ngang bầu trời đêm tĩnh lặng.

 

“Vâng.”

 

Ánh khiến tim khẽ rung lên.

 

09

 

đưa Bùi Dư Lạc về khách sạn, gọi hai phần bò bít tết và gan ngỗng kiểu Pháp.

 

Con bé ngoan, ăn xong liền ngay ngắn ghế bài tập.

 

Còn ngoài ban công vẽ tranh.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận