CHỒNG NGOẠI TÌNH VỚI CÔ GIÁO CỦA CON TRAI, TÔI VỨT THẲNG ANH VÀO THÙNG RÁC

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm thứ hai khi kết hôn với Lục Hoài Châu, qua đời, điều bà lo lắng nhất chính là .

 

Trước lúc lâm chung, bà dặn dò Lục Hoài Châu hết đến khác đối xử với .

 

Khi đó quỳ giường bệnh, nắm tay , giọng chân thành: “Mẹ, yên tâm, cả đời con sẽ đối xử với A Anh.”

 

Sau khi mất, mỗi năm ngày giỗ, đều cùng đến thăm bà.

 

Cho dù đang họp ở nước ngoài, cũng sẽ mua chuyến bay gần nhất bay về, hôm bay .

 

Anh nếu xuất hiện, sẽ nghĩ rằng lòng đổi .

 

là vì yêu , nên mới tôn trọng , coi trọng ngày .

 

Khi còn yêu, thì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

 

“Mẹ, dù Lục Hoài Châu, con vẫn sẽ sống hạnh phúc.”

 

Rời khỏi nghĩa trang, luật sư hẹn gặp mặt.

 

Trong quán cà phê, biểu cảm của chút nghiêm trọng.

 

“Cô Kỳ, những bằng chứng cô cung cấp hiện tại vẫn đủ để chứng minh ông Lục ngoại tình, phía bên thể khẳng định hai chỉ là bạn bè, điều bất lợi cho việc phân chia tài sản.”

 

lúc đang khó xử, điện thoại đột nhiên hiện lên một lời mời kết bạn.

 

Là Hạ Tuế.

 

lập tức đồng ý, bên nhanh gọi video cho .

 

Luật sư phản ứng nhanh, lấy điện thoại ghi màn hình.

 

Khung cảnh lẽ là nhà cô , lúc đang ở giường.

 

Ống kính chuyển , thấy Lục Hoài Châu đang bận rộn trong bếp.

 

Anh đang hầm canh.

 

Thật hiếm , lâu thấy xuống bếp.

 

Bên giường, con trai , Lục Cẩn, đang đó.

 

Nó nắm tay Hạ Tuế:

 

“Cô Hạ, con và bố ở bên cạnh cô, nhất định cô sẽ khỏe .”

 

Hạ Tuế khẽ: “Vậy con và bố ở bên cô, con thì ?”

 

Lục Cẩn chu môi:

 

“Con thích , con thích cô Hạ của con, bố cũng thích cô Hạ, con bố ly hôn!”

 

“Chúng đuổi bà , bố thể cưới cô Hạ!”

 

Hạ Tuế véo nhẹ má nó: “Tiểu Cẩn nhà chúng thật thông minh!”

 

Lúc , Lục Hoài Châu từ ngoài bước .

 

Trên tay bưng một bát canh gà: “Lớn như mà còn chăm sóc bản , hôm nay nếu thì ?”

 

Hạ Tuế chống dậy, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi : “May mà .”

 

Cuộc gọi video cắt ngang.

 

chuẩn sẵn tâm lý rời khỏi Lục Hoài Châu, nhưng đoạn video vẫn giống như một cú đ.á.n.h nặng nề, khiến choáng váng.

 

Luật sư lưu tư liệu, vỗ nhẹ vai .

 

“Xin chia buồn.”

 

nhạt: “Ít nhất tỷ lệ thắng thể tăng thêm 30% , đúng ?”

 

dậy, gọi cho Lục Hoài Châu.

 

“Chúng ly hôn , đơn kiện sẽ sớm gửi đến tay .”

 

“À, xem video , gia đình ba của các trông hòa hợp.”

 

tôn trọng, chúc phúc, khóa c.h.ặ.t luôn .”

 

Không đợi gì, cúp máy, đặt một khách sạn gần đó.

 

Phòng suite hạng sang.

 

Cuối cùng cần mỗi ngày sáu giờ dậy sớm, quanh hai bố con họ, xử lý đủ loại chuyện trong ngoài.

 

Cũng cần hầu hạ từng chút một để thể hiện hiếu thuận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-ngoai-tinh-voi-co-giao-cua-con-trai-toi-vut-thang-anh-vao-thung-rac/4.html.]

 

Cái danh hiền vợ đảm , dẹp hết .

 

06

 

Lục Hoài Châu gọi cho Kỳ Anh liên tục mấy cuộc, tất cả đều thể kết nối.

 

Anh bực bội day trán.

 

Hạ Tuế múc cho một bát canh:

 

“Có vợ giận ? Hay là về .”

 

“Cô dễ tính như em.”

 

“Biết phạt thì !”

 

“Em sẽ đau lòng lắm đó.”

 

Lục Hoài Châu mạnh tay ném thìa bát.

 

“Cô dám !”

 

“Mấy năm nay nuông chiều cô quá , năng lực thì thấy tăng, tính khí càng lúc càng lớn.”

 

“Cứ để cô lạnh vài ngày, cũng coi như mài giũa tính tình, để cô nghĩ cho rõ ràng, những gì cô đang là do ai mang .”

 

Dù ngoài miệng , nhưng cảm giác bực bội vẫn như bén rễ trong lòng , cách nào xua .

 

07

 

Tô Hà là bạn đầu tiên chuyện ly hôn.

 

Tháng ly hôn chồng, đó quen một ấm kém ba tuổi, còn mở một quán bar trong thành phố.

 

Không hề rơi cảnh nghèo túng như Lục Hoài Châu từng dự đoán.

 

Hàng chục chai rượu xếp ngay ngắn bàn.

 

châm một điếu t.h.u.ố.c, kẹp giữa hai ngón tay.

 

“Ly hôn thằng ch.ó đó xong, tao mới đây sống khổ thế nào.”

 

“Đám đàn ông rác rưởi đó, còn tưởng ghê gớm lắm.”

 

“Bọn họ thể tìm trẻ, tại bắt chúng giữ đạo vợ?”

 

huých nhẹ tay :

 

“Muốn tao giới thiệu vài giàu cho mày ?”

 

cầm ly rượu bàn, uống cạn: “Giới giàu , tao chán , đổi khẩu vị, ?”

 

phủi tàn t.h.u.ố.c, ghé sát , giọng đầy bí ẩn: “Không giấu gì mày, tao thật sự một , nếu còn quá trẻ, tao tay .”

 

“Gương mặt khỏi chê, chiều cao khỏi chê, sinh viên đại học, ngoài việc nghèo một chút, còn nuôi em nhỏ, thì những thứ khác đều hảo.”

 

Thế là ngày hôm đó, gặp Bùi Dư An hai mươi tuổi.

 

Cậu cao một mét tám tám, ôm một thùng rượu đó, khiến căn phòng trông phần chật chội.

 

Khi thấy , sững một giây, cứng nhắc mở lời.

 

“Chị ơi, thử loại rượu mới của quán , nồng độ cao…”

 

Tô Hà cắt ngang lời chào hàng cứng nhắc của , hiệu bảo gần, chọc nhẹ .

 

“Gương mặt tiếp khách thì phí quá.”

 

“Nó cứ bán rượu.”

 

“Bán rượu thì kiếm bao nhiêu tiền chứ.”

 

Cậu chút lúng túng, ngón trỏ cứ liên tục cọ ngón cái.

 

định giải vây: “Đừng nữa, còn nhỏ như , mà—”

 

“Chị ơi, em nhỏ.” Cậu đột ngột lên tiếng, đôi mắt sáng rực khiến khựng .

 

Tô Hà hình: “Không đây tao bảo mày tiếp khách, mày mày còn nhỏ , giờ thì—”

 

Cậu liếc một cái đầy e dè, vội cúi đầu.

 

“Khách của khác, em tiếp, nhưng của chị… em tiếp.”

 

Tô Hà bật , dậy dập tắt điếu t.h.u.ố.c, đầy thú vị.

 

“Được , theo mày đó, tao kỳ đà nữa.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận