Kết quả, Chu Ngộ lật xem một lượt các hình ảnh minh họa iPad: "Được, vấn đề gì."
Ngụy Gia An sợ mừng quá sớm, nén giọng : "Kỹ sư Từ dạo ngày nào cũng tăng ca, chạy công trình thì cũng ở công ty chạy bản vẽ, hôm nào cũng đến mười một, mười hai giờ đêm."
Chu Ngộ: " ."
Ngụy Gia An ngẩn . Từ Ninh để dấu vết liếc Chu Ngộ, đầy vẻ cảnh cáo.
Chu Ngộ bồi thêm: "Kỹ sư Từ vẫn thường trao đổi tiến độ với ."
Thực tế là tối nào Chu Ngộ cũng gặp Từ Ninh, tì.nh còn đợi lịch trống của cô. Ban đầu mỗi tối ít nhất hai , thấy cô thực sự coi bản là con , mỗi ngày chỉ ngủ vài tiếng. Cuối cùng mủi lòng, một tuần nay mỗi tối đều nhịn, chỉ đúng một .
Ngụy Gia An lờ mờ đ.á.n.h thấy mùi gian tình nhưng dám nghĩ sâu. Cho đến khi thấy báo giá xấp xỉ tám mươi triệu tệ mà Chu Ngộ thèm mặc cả lấy một xu lẻ, duyệt ngay từ bản đầu tiên.
Ngụy Gia An nghề gần hai mươi năm, phục vụ ít giàu, kiểu như Chu Ngộ chắc chắn kẻ ngốc dư tiền, chỉ đang vì ai đó mà đ.á.n.h mất lý trí thôi.
Từ Ninh nhẫn nhịn cho đến tối gặp Chu Ngộ mới nổi giận: "Anh bệnh ?"
Chu Ngộ bên bàn khui vang đỏ: "Sao thế?"
Từ Ninh đanh mặt: "Anh cố ý."
Chu Ngộ đầy vẻ vô tội: " hiểu, gì cô thẳng ."
Từ Ninh định , đến cửa Chu Ngộ đuổi kịp nắm lấy cổ tay. Anh còn hỏi: "Giận ?"
Từ Ninh trừng mắt : "Anh bớt dùng mấy cái trò theo đuổi mấy đứa con gái trẻ tuổi đó lên , đang yêu đương với ."
Lồng n.g.ự.c Chu Ngộ thắt một nhịp: "Vậy cô đang gì? Thuần túy là vụng trộm?"
Từ Ninh: " thể từ chối ?"
Chu Ngộ: "Có thể, nhưng sẽ thấy tâm trạng , mà tâm trạng sẽ tìm Chu Chấn."
Từ Ninh nghiến răng, ánh mắt lộ vẻ hung quang.
Chu Ngộ thừa nhận rằng dù gì cũng thể sưởi ấm trái tim Từ Ninh. Anh gì cô cũng ghét, ánh mắt cô quá đỗi trần trụi. Chu Ngộ trầm giọng: "Đừng như , thích."
Từ Ninh mở miệng là một đòn chí mạng: "Trên giường sofa? Làm nhanh , còn việc."
Mí mắt Chu Ngộ giật nảy, trong phút chốc gi.ết cô luôn cho . Cô mù mà thấy chuẩn cả một bàn đồ ăn và hoa? Ý đồ lấy lòng của rõ rành rành, còn cô thì thèm che giấu sự khinh miệt.
Lời định nghẹn nơi cổ họng, Chu Ngộ đẩy mạnh Từ Ninh xuống sofa, chẳng buồn cởi quần áo, chỉ lột phăng quần ...
Từ Ninh nhắm mắt, mặt lên tiếng. Chu Ngộ xoay mặt cô , ép cô hôn .
Sofa, phòng tắm, giường, cửa sổ sát đất ngoài ban công...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-doi/chuong-28.html.]
Nếu cô bán bán tâm, thì Chu Ngộ cũng thu cái ý định yêu đương với cô, cứ thế mà tới bến. Những tư thế mà đây sợ sẽ cô đau, giờ lượt mang dùng hết.
Thực Chu Ngộ chỉ Từ Ninh chịu mềm lòng một chút, dù chỉ là thốt một tiếng. Từ Ninh cứ như cái bình khóa miệng, cả đêm phát mấy âm thanh.
Căn phòng mờ tối, Chu Ngộ mồ hôi đầm đìa. Theo bản năng ôm lấy eo cô, nhưng nghĩ đến việc họ yêu đương gì , định lạnh lùng bảo cô mặc đồ biến , thì bỗng một tiếng “uỵch.”
Chu Ngộ giật nhận , Từ Ninh vốn đang tựa cửa sổ sát đất ngã nhào xuống sàn nhà.
Mí mắt Từ Ninh nửa mở nửa khép, mơ hồ thấy một bóng hình mờ ảo mặt. Thính giác tỉnh táo cả ý thức, cô thấy gọi : "A Ninh..."
Một lúc lâu tầm mới rõ nét, bóng hình biến thành gương mặt đầy lo lắng của Chu Ngộ.
Từ Ninh mặt trắng bệch giường bệnh, Chu Ngộ nắm tay cô, ôn tồn hỏi: "Thế nào , chỗ nào thoải mái ?"
Từ Ninh nhớ đến bệnh viện bằng cách nào, cô chỉ nhớ mắt tối sầm ngã xuống sàn và nhớ Chu Ngộ bế cô lên gọi tên cô.
"Xin ."
Trong mắt Chu Ngộ một nửa là xót xa, một nửa là chột .
Từ Ninh thấy thật kiểu cách, chẳng qua là dạo nghỉ ngơi tiêu hao thể lực quá đà, gì mà cứ như sắp ch.ết đến nơi.
Y tá đẩy cửa bước : "Tỉnh , cảm thấy thế nào?"
Từ Ninh: "Không ."
Y tá: "Cô gầy quá, thời kỳ đầu m.a.n.g t.h.a.i dinh dưỡng theo kịp, đường huyết thấp, ăn nhiều hơn và chú ý nghỉ ngơi. Đừng căng thẳng, các chỉ kiểm tra khác đều bình thường."
Từ Ninh khựng hai giây: "Cô cái gì?"
Y tá chậm rãi nhắc : " là, cô và em bé đều khỏe mạnh, vấn đề gì , đừng lo."
Từ Ninh chớp mắt: "Em bé gì cơ?"
Y tá: "Cô vẫn m.a.n.g t.h.a.i ?"
Cô liếc Chu Ngộ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Ninh: "Đây là chồng bạn trai cô? Anh với cô ?"
Ánh mắt Từ Ninh dời sang mặt Chu Ngộ. Chu Ngộ: "Bác sĩ cô t.h.a.i ."
Lavie
Từ Ninh cần suy nghĩ: "Không thể nào."
Chu Ngộ: "Còn nhỏ, chừng mười ngày nửa tháng..."
Từ Ninh: "Không thể nào!"