Đoạn ghi âm sẽ là chứng cứ nhất để đưa tòa.”
Lời như một chậu nước đá dội thẳng xuống đầu cả ba họ.
Tiếng c.h.ử.i của chồng nghẹn trong cổ họng, bàn tay vươn cũng cứng đờ giữa trung.
Dáng vẻ cà lơ phất phơ của Trần Dương cũng thu , khó tin .
Còn Trần Húc, mặt lúc đỏ lúc trắng, môi mấp máy, nhưng thốt một chữ nào.
Có lẽ từng nghĩ rằng, vợ ngày thường dịu dàng lời, ngay cả lớn tiếng cũng hiếm, thể đột nhiên để lộ móng vuốt sắc bén như .
Trong khí lan sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Cuối cùng, Trần Húc là đầu tiên chịu thua.
Anh bước tới kéo chồng vẫn còn ngây , giọng khô khốc: “Mẹ, chúng … chúng về . Để Vi Vi… bình tĩnh .”
Mẹ chồng cam lòng kéo ngoài, miệng vẫn lẩm bẩm những lời khó như “đồ vong ơn”, “nuôi mãi thuần”.
Trần Dương cũng dậy, khi còn hung dữ trừng mắt .
Cánh cửa đóng , còn tiếng sập cửa ch.ói tai.
Phòng khách khôi phục sự yên tĩnh, chỉ còn hương hoa bách hợp vẫn cố chấp lan trong khí, trở nên lạc lõng đến buồn .
tới bên bàn , tắt ghi âm.
Nhìn đoạn âm thanh dài hơn mười phút , ngón tay dừng nút “xóa” một lát, cuối cùng vẫn chọn “lưu”.
Từ đau lòng, tức giận, cho đến sự dứt khoát lúc .
rõ, trận chiến chỉ mới bắt đầu.
Còn , sẽ nhượng bộ thêm bất cứ điều gì nữa.
03
Sáng hôm , một chuỗi rung liên tục của điện thoại đ.á.n.h thức.
Là WeChat Trần Húc gửi tới, liên tiếp hơn mười mấy tin, phủ kín cả màn hình.
Không chất vấn, giận dữ, mà là một bài xin dài đầy cảm xúc.
“Vợ , xin em, sai . Tối qua nên nổi giận với em, càng nên để và em trai đến nhà loạn.
Anh khốn nạn, gì. Anh chỉ quá sốt ruột thôi, tình hình của em trai em cũng mà, nó là em trai duy nhất của , thể mặc kệ nó .
Còn nữa, bà học hành nhiều, cả đời sống ở nông thôn, suy nghĩ vốn là như , nhưng bà ý , bà chỉ quá thương chúng thôi. Anh xin em, và em trai xin em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-chuyen-tien-cua-toi-cho-em-trai-toi-cho-ca-nha-anh-ta-vao-thung-rac/4.html.]
“Vi Vi, em đừng giận nữa, ? Chúng ở bên lâu như , yêu em nhiều thế nào, lẽ nào em ? Anh thể em. Lúc kết hôn, chúng từng thề sẽ bên trọn đời trọn kiếp, em quên ?”
“… Em hy sinh nhiều cho gia đình , đều ghi nhớ trong lòng. Là quá nóng vội, tổn thương em. Em cho thêm một cơ hội nữa, chúng chuyện t.ử tế với , ?”
Câu chữ của vẫn như khi, tha thiết, tràn đầy tự trách và thâm tình.
Nếu là ngày hôm qua, thấy những lời , lẽ sẽ mềm lòng, sẽ cảm động, sẽ nghĩ chỉ nhất thời hồ đồ.
bây giờ, những câu chữ dệt nên đầy khéo léo , chỉ cảm thấy trong dày cuộn lên một trận buồn nôn.
Anh vẫn đang diễn.
Diễn vai một chồng thâm tình, chăm lo gia đình và yêu thương .
Anh tưởng rằng chỉ cần dùng những viên đạn bọc đường là thể xóa sạch chuyện tối qua, thể khiến ngoan ngoãn giao tiền .
Ngay đó, gửi thêm một tin:
“Vợ , em vẫn còn giận. Thế nhé, tối nay đặt chỗ ở ‘Dạ Sắc’, đó là nơi chúng hẹn hò đầu tiên. Anh sẽ bảo và em trai cũng tới, trực tiếp xin em. Chúng rõ chuyện, ? Đừng để chút chuyện nhỏ ảnh hưởng đến tình cảm của chúng .”
Nhà hàng Dạ Sắc. Một bữa tiệc Hồng Môn.
gần như thể tưởng tượng cảnh tượng đó: nhà đổi thái độ hung hăng hôm qua, quan tâm hỏi han , diễn một màn gia đình hòa thuận, khi rượu ngà ngà, lấy chiêu trò mới để tính kế .
Ngón tay dừng màn hình, khóe môi hiện lên nụ lạnh.
Muốn xem mất mặt? Muốn để kẻ ngốc dỗ dành lừa gạt?
cầm điện thoại lên, trả lời Trần Húc, mà trực tiếp gọi cho bố .
Điện thoại đổ một hồi chuông bắt máy, giọng bố trầm vang lên: “Vi Vi, thế con?”
kể nguyên văn chuyện xảy hôm qua, cùng những tin nhắn sáng nay cho ông .
Đầu dây bên im lặng một lát.
“Chồn chúc Tết gà, chẳng ý gì.” Giọng bố lạnh xuống, “thằng Trần Húc tâm cơ còn sâu hơn bố tưởng. Nó thấy cứng , nên chuẩn dùng mềm .”
“Bố, con nên gì?”
“Đi.” Câu trả lời của bố khiến bất ngờ, “tại ? Bọn họ dựng sân khấu , con đến xem kịch chẳng quá đáng tiếc ? Nhớ mang theo b.út ghi âm, mua một cái mới, giấu . Từ đầu đến cuối, ghi từng chữ bọn họ . Bố cũng xem, bọn họ còn thể giở trò gì.”
Lời của bố khiến lập tức bình tĩnh .
, thể lùi bước, càng thể tỏ sợ hãi.
sẽ , chỉ , còn xem bọn họ rốt cuộc thể vô liêm sỉ đến mức nào.
nhắn cho Trần Húc: “Được, bảy giờ tối, gặp ở nhà hàng.”