Từ quản gia kể đứt quãng. Trái tim cũng thắt từng hồi, đau đến nghẹt thở.
Nước mắt rơi lã chã, như mưa đá rơi hoa lê.
Khóc một hồi, hình như hiểu điều gì đó, ướm hỏi:
"Vậy chuyện ăn...?"
Từ quản gia gật đầu:
"Chính là bắt đầu từ lúc đó. Sau khi lão gia t.ử mất, Bối lặc gia đón về kinh.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Lúc mới về, Bối lặc gia cái gì cũng thấy lạ lẫm, cái gì cũng chịu ăn.
Sau , vẫn là Thái phi nương nương nghĩ một cách, tìm một bà đầu bếp già từng việc cho nhà đẻ lão phu nhân.
Tay nghề của bà đầu bếp đó y hệt như lão phu nhân .
Bối lặc gia thấy những món ăn quen thuộc mới chịu ăn. Cậu ăn rơi lệ.
Không ai nỡ khuyên can, chỉ thể ngậm lệ ăn sạch sành sanh cả bàn thức ăn.
Sau dần dần nữa, nhưng cái miệng thì dừng ."
Nghe xong, im lặng hồi lâu. Một đứa trẻ sáu tuổi phụ mẫu c.h.ế.t ngay mắt, từ đó chuyện, khỏi cửa, từng miếng từng miếng tự ăn thành một kẻ mập mạp.
Không vì ham ăn, mà vì nỗi bi thương và cô độc đè bẹp.
Hắn chỉ thể dùng thức ăn lấp đầy miệng thì mới ngăn những thứ đáng sợ trào từ trong lòng.
Lớp mỡ dày từng tầng từng tầng đang bao bọc lấy sự mong manh của . cũng mắc kẹt trong lớp mỡ dày .
Ta bên cạnh . Nhìn ánh trăng chiếu lên khuôn mặt tròn trịa, đôi chân mày trong giấc ngủ vẫn khẽ nhíu , kìm vuốt phẳng nó.
"Bối lặc gia, bước ngoài ?"
Vào lúc tay chạm giữa lông mày , đám mây đen giữa mày dường như gió thổi tan.
Đôi chân mày giãn như thể đang cho một câu trả lời trong cõi u minh.
Ta ánh trăng ngoài cửa sổ, trong lòng một kế hoạch.
Ngày hôm , dậy sớm hơn hẳn bình thường.
Nhân lúc trời còn tối, lẻn chuồng ngựa bốc một nắm cám mạch, chạy sang bếp của hạ nhân múc một muỗng gạo lức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chang-boi-lac-banh-man-thau-cua-ta/5.html.]
Hôm nay dự định một bữa sáng đặc biệt.
Không là những món sơn hào hải vị đầy dầu mỡ , cũng những món bánh ngọt lịm tim.
Mà là món "Kim Lũ Tiêu Sấu Canh" (Canh Kim Lũ giảm béo) mà ngay cả Thái hậu nương nương dùng xong cũng thấy nhẹ nhàng, khoan khoái.
Ta đem gạo lức và cám mạch vo thật sạch, cho thêm vài quả hồng táo cùng mấy miếng bí ngô già vàng ươm, dùng lửa nhỏ ninh từ từ.
Chẳng mấy chốc, mùi thơm của lúa mạch tỏa , quyện với vị ngọt của bí ngô, cả gian bếp ấm sực lên.
Ta vườn nhổ một củ cải mọng nước, thái thành sợi thật thanh mảnh, rưới lên vài giọt dầu mè, trộn đều cho thật giòn.
Lúc canh cũng chín, đặc sánh và thơm nức, mùi hương bay xa khiến "con sâu thèm ăn" giường cũng bò dậy.
Ta bưng hộp thức ăn về viện, đợi sẵn ở cổng .
"Bối lặc gia, bữa sáng xong đây."
Hắn đón lấy hộp thức ăn, mở xem thì ngẩn . Đôi mắt to long lanh trợn tròn lên, như hỏi:
Phủ Bối lặc nghèo đến mức ?
Ta để ý đến , mà đẩy bát canh tay :
"Nếm thử . Canh là món Thái hậu nương nương thích nhất đấy."
Nghe đến tên Thái hậu, mới chịu nhận lấy bát.
Thái hậu vốn là một "vị tổ tông" trong giới sành ăn, năng lực thẩm định ẩm thực còn cả .
Nếu , cũng chẳng đến mức vững ngôi vị Thái hậu ăn đến mức mỡ màng đầy , nặng nề.
Hắn múc một thìa đưa miệng, nếm thử một cách dè dặt.
Rồi nhanh, múc thìa thứ hai, thứ ba... Ta mỉm , đẩy đĩa củ cải trộn qua:
"Thử thêm cái nữa."
Hắn gắp một miếng, nhai kêu rôm rốp. Một hớp canh kèm một miếng dưa giòn, ăn mới khoái chí .
Đợi ăn xong, lúc đang dọn dẹp bát đũa, liền hỏi một câu:
"Bối lặc gia, hôm nay tiết trời , chúng hậu viện cuốc đất trồng rau nhé."