Đêm động phòng hoa chúc đương nhiên là "động" , nhưng Bối lặc gia vẫn khuất phục chân váy thạch lựu của .
Khụ khụ, , là khuất phục tài nấu nướng tinh xảo của .
Thấy bụng cứ kêu réo ngừng, tránh né ánh đèn ở tiền viện, lẻn gian bếp nhỏ ở hậu viện.
Ta lục tung hòm xiểng cũng chỉ tìm thấy chút nguyên liệu thừa.
Không còn cách nào khác, đành vận dụng khả năng "biến rác thành vàng" .
Ta xắn tay áo, dùng cơm nguội bên cạnh bếp và bộ xương vịt còn sót để ninh một nồi cháo vịt "Long Diên", nướng thêm một mẻ bánh nướng thịt băm, cuối cùng dùng ít thức ăn thừa và cơm cháy kho thành một nồi thập cẩm "Chiết La".
Ta còn kịp múc thức ăn đĩa thì thấy tiếng động sột soạt ở cửa.
Đẩy cửa , chỉ thấy Huyên Bối lặc đang đó, mùi thơm cho tâm hồn lơ lửng.
Thấy , giấu , cái hình tròn trịa trông giống hệt một con gấu đen lén ăn vụng dầu thì phát hiện .
Hắn ngượng ngùng gãi đầu, mở miệng câu đầu tiên:
"Thơm!... Đói!"
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của , đưa cho bát cháo múc xong. Hắn đón lấy, ăn một cách thong thả.
Động tác lịch sự nhưng cứ một miếng nối tiếp một miếng, ăn ngon lành. Chẳng mấy chốc, bát cháo cạn đáy. Hắn ngượng ngùng .
Ta múc một bát nhỏ cho , còn cả nồi đưa hết cho , bày cả bánh nướng và món thập cẩm mặt .
Hắn bưng nồi, lúc đầu còn thẹn thùng, đó thì thả lỏng hẳn, một miếng bánh nướng một hớp cháo, ăn mới khoái chí .
Ta đối diện ăn, trong lòng bỗng thấy xót xa. Khi ăn, những nếp nhăn nhó mặt đều giãn hết.
Những nỗi buồn, sự lúng túng, sợ hãi đều thức ăn cho phẳng lặng, để lộ dáng vẻ nguyên bản phía .
Đôi lông mày thanh tú, khóe miệng nhếch lên, và đôi mắt cứ hễ ăn ngon là sẽ híp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chang-boi-lac-banh-man-thau-cua-ta/3.html.]
Hắn là tham ăn, rõ ràng là coi việc ăn uống như một sự nương tựa.
Giống như lúc buồn ở ngự thiện phòng sẽ lén nhào bột . Bột nhào xong thì cơn giận cũng tan.
Hắn ăn hết sạch một nồi cháo, tám cái bánh nướng thịt băm, còn quét sạch sành sanh đĩa thập cẩm.
Khi đặt đũa xuống, khẽ nấc một cái rõ to, vội vàng bịt miệng, lỗ tai đỏ lên.
Ta bật , đưa cho một chiếc khăn tay. Hắn nhận lấy khăn, lau miệng, ngước mắt chằm chằm.
Trong cái hiện rõ mồn một hai chữ — "Ngon quá".
Bất cứ ai từng ăn món đều thể lộ biểu cảm như .
Ta đắc ý nhướng mày, định bụng về phòng ngủ.
Mới bước cửa nửa bước, phát hiện vẫn yên tại chỗ .
Ta hỏi , cũng . Trong đôi mắt chớp chớp , ba chữ — "Còn nữa ?"
"Hết ."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta , "Đêm hôm ăn quá nhiều, cho tỳ vị. Sáng mai sẽ bữa sáng cho ."
Ánh mắt tối sầm trong thoáng chốc, sáng bừng lên vì lời hẹn "sáng mai bữa sáng".
Đêm hôm đó, ngủ đầu giường , ngủ đầu giường , ở giữa ngăn cách bởi nửa chiếc giường lớn.
Hắn ngủ say như một đứa trẻ, phát tiếng ngáy nho nhỏ, gương mặt vẫn còn vương nét mãn nguyện khi ăn no uống đủ.
Ánh trăng lọt qua khe cửa, chiếu rọi lên gương mặt trắng trẻo của .
Ta bỗng thấy là cái bánh màn thầu lớn, mà là một cái bánh bao nhân đậu đỏ từ bột mì tinh
Bên ngoài trắng mềm, bên trong ngọt lịm.