Ngày 1 tháng 7 năm 2000, Chu Thiên Thành suy đa tạng và đưa phòng cấp cứu gấp. Bệnh viện liên tiếp hạ hai tờ thông báo tình trạng nguy kịch. Ngay khi Đới Yến ngỡ rằng chồng sắp buông tay nhân gian thì ông từ cửa t.ử dạo một vòng về.
Bản năng cầu sinh thật đáng sợ. Một cỗ máy móc duy trì thở mỏng manh cho ông nhưng dù mỏng đến thì ông vẫn còn sống. Đôi mắt ông mở nổi nhưng mỗi khi nhận Đới Yến đến gần, đầu ông khẽ nghiêng về phía bà vài centimet.
Đới Yến bên cạnh ông , l.ồ.ng n.g.ự.c gầy trơ xương nhấp nhô với biên độ cực nhỏ khó lòng nhận bằng mắt thường. Phải một lúc lâu l.ồ.ng n.g.ự.c mới phập phồng . Trên mặt nạ dưỡng khí hiện một lớp sương mù mờ ảo, ngay khi nó sắp tan thì một lớp sương khác hiện lên.
Ngoài dấu hiệu đó thì ông chẳng khác gì một thực thể c.h.ế.t.
Ngày 5 tháng 7, ông đột nhiên tỉnh . Lúc Đới Yến đang gục bên gối ngủ say, trong mơ bà cảm thấy ai đó xoa tóc . Bà dụi mắt ngẩng đầu, thấy ông dậy tựa gối bà ánh đèn tù mù như đèn hầm mỏ. Cảnh tượng khiến bà giật bật dậy, ngỡ còn đang trong mộng mị.
“ ăn mì Dương Xuân em nấu.”
Ông , đôi mắt đào hoa ánh đèn ma mị bỗng chốc như tìm mùa xuân.
“À... ! Anh chờ đấy! cho ngay!”
Đới Yến ngẩn hồi lâu gật đầu lia lịa. Hai tay bà chới với giữa trung chạm ông nhưng dám, sợ rằng chỉ cần chạm khẽ thì Chu Thiên Thành đang hì hì sống động , một Chu Thiên Thành của tuổi hai mươi lăm mươi ngậm t.h.u.ố.c lá mắng với bà sẽ tan thành mây khói.
“Con nhỏ hung dữ thật đấy? Lão t.ử hôm nay tuyên bố luôn, nửa đời của cô là ngủ với lão t.ử và nấu cơm cho lão t.ử ăn!”
Đới Yến đạp xe lao trong đêm tối vô tận. Trước mắt bà là hình ảnh ngày đó: ông mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe hòe, chống nạnh, ngón tay suýt chút nữa chọc mũi bà với vẻ mặt kiêu ngạo. Tiếng nổ vang của mấy gã đàn ông vây quanh dường như vẫn còn văng vẳng bên tai. Lúc đó bà , thấy bà , ông bỗng im bặt ngậm t.h.u.ố.c lá bà trân trân từ xuống đột nhiên khom lưng ghé sát mặt mặt bà, nịnh nọt xin tha:
“Được , thua ? Nam t.ử hán đại trượng phu co dãn , cho phép cô đ.á.n.h một cái, đúng một cái thôi nhé, nhẹ tay thôi!”
Bà vẫn nhớ như in luồng nóng phả từ ông lúc đó, nóng đến mức khiến l.ồ.ng n.g.ự.c bồn chồn. Đôi lông mi dày và cong v.út kéo dài tận đuôi mắt, ở cách gần thể thấy rõ nốt ruồi lệ mắt ông . Một lát ông đầu , đôi mắt đào hoa câu hồn đoạt phách mang theo nhiệt độ nóng bỏng rà soát từng tấc thịt mặt
“Sao thế? Không đ.á.n.h ? Không đ.á.n.h thì hôn ca ca một cái nào.”
Bà như lửa đốt, nhảy dựng lên tặng ông một “Phách Lực Chưởng” tát ông xoay vòng vòng tại chỗ hai vòng rưỡi.
Bà chạy nhanh, nhanh như cách bà đang đạp xe bây giờ. Bà luôn tôn thờ nguyên tắc đ.á.n.h xong là chạy, đám lưu manh kẻ thì sợ, thì thôi, chẳng ai đuổi kịp bà.
Chu Thiên Thành thì khác, ông đuổi theo bà qua bốn con phố, đuổi đến mức bà chạy nổi nữa, nôn thốc nôn tháo đành buông xuôi đầu hàng. Ông xách cổ áo bà lên lắc lư như xách một con thỏ hoang săn .
“Con nhỏ tay độc thật đấy!”
Ông hổn hển thở, mặt trắng bệch, nghiến răng nghiến lợi ép bà tường. Bà nhắm mắt chờ đợi một trận đòn nhưng đợi mãi chỉ thấy mí mắt ngứa ngáy tê dại. Mở mắt , mặt là đôi lông mi, con ngươi sát rạt và một nụ hôn nóng hổi ẩm ướt.
Con là loài động vật phức tạp bao. Bà đạp xe cả tiếng đồng hồ giữa đêm khuya trở về nhà, chỉ để nấu cho Chu Thiên Thành một bát mì Dương Xuân.
Bà thành kính đặt tên cho bát mì là “Mì Hồi Xuân”. Bà thiết tha hy vọng ông thể trở về từ cõi c.h.ế.t. Ít nhất là lúc hai giờ sáng khi bà cán bột, đun nước, thái hành và chuẩn mỡ lợn thì bà mong mỏi điều đó một cách cháy bỏng. Nước mắt rơi trong nồi, nấu lẫn sợi mì.
Nếu thể, khoảnh khắc đó bà nguyện phủ phục xuống đất, cứ một bước dập đầu một cái bò đến mặt Diêm Vương để cầu xin Ngài tha cho Chu Thiên Thành một mạng. Ông là kẻ tồi tệ nhưng cũng là . Những cứu đều bỏ chạy hết, chỉ ông mạo hiểm tính mạng ân nhân cuối. Chỉ riêng việc đó thôi thì Diêm Vương cũng nên trả cho ông mười năm dương thọ mới .
cái phức tạp của con ở chỗ hận và yêu thể triệt tiêu lẫn , tình yêu và sự ích kỷ cũng .
Hai giờ sáng, đôi chân bà run rẩy đau nhức vì bếp nấu mì “Hồi Xuân”. Bà chạy chạy bệnh viện đến mức tàn ma dại, hằng đêm canh giữ bên giường bệnh ông dùng những lời lẽ bẩn thỉu nhất để lăng mạ .
Ông đại tiện , bà dùng tay móc những mẩu phân khô cứng như sắt cho ông ...
Bà tất cả những điều đó đều là thật lòng và bà mong ông c.h.ế.t cũng là thật lòng.
Bát mì Hồi Xuân ông kịp ăn. Nó cứ thế ngâm trong hộp giữ nhiệt, nát bấy thành một đống bùn.
Đới Yến ôm hộp cơm hành lang ngoài cửa phòng chăm sóc đặc biệt (ICU). Đầu bà tựa bức tường lạnh lẽo, m.ô.n.g là chiếc ghế sắt giá băng. Bà lên trần nhà và những bóng đèn sợi đốt cũng lạnh lẽo kém, chẳng nên khẩn cầu điều gì.
Khẩn cầu cho ông khỏi bệnh? Ông khỏi nữa . Phổi cắt hơn nửa, còn cắt tiếp, cắt đến khi hết thì thôi. Mà đó mới chỉ là phổi, nếu tế bào u.n.g t.h.ư di căn thì ? Những ngày tháng ông viện là vô tận, bà sẽ vô tận ở bên cạnh ông . Sớm muộn gì cũng ngày bà ông giày vò đến c.h.ế.t theo, héo hon như xác khô, héo đến mức còn đàn ông nào thèm liếc bà lấy một cái nữa.
Bà mới ba mươi ba tuổi, bốn mươi ba năm mươi ba. Mọi thứ vẫn còn kịp. Bà hành lang, nghĩ mãi, nghĩ mãi... Bà nên cầu xin điều gì? Cuối cùng, khi đáp án xuất hiện thì lòng bà bỗng lặng như
“Cầu cho ông c.h.ế.t .”
Đáng tiếc, Chu Thiên Thành là kẻ cứng đầu. Lúc sống ông thể đuổi theo bà qua bốn con phố thì lúc c.h.ế.t ông cũng thể vật cổ tay với Diêm Vương. Ông thắng ván để về bà thêm một nữa mà rằng sự vương vấn của ông trở thành gánh nặng.
Sau mười tiếng đồng hồ cấp cứu, bác sĩ bảo nhà gửi giấy b.út . Đới Yến vội vàng lấy chiếc b.út màu hồng và cuốn vở bài tập của con gái gửi trong. Hơn nửa tiếng , cô y tá bước đưa cuốn vở cho bà. Trên đó chỉ một chữ rưỡi nguệch ngoạc:
“ trảo” ( bắt)
Bà hỏi ông cái chữ dở là chữ gì nhưng thấy điều đó còn quan trọng nữa. Bà chỉ thấy mệt, quản bất cứ chuyện gì, chỉ lăn giường ngủ một giấc cả đời. Bà khép cuốn sổ mang về phòng bệnh, tùy tay đặt lên chiếc bàn học nhỏ của con gái.
Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh càng . Hai đứa trẻ như hai linh hồn nhỏ vất vưởng giữa hành lang và những tán hoa t.ử đằng.
“Tinh Tinh, xem ba c.h.ế.t ?”
Chu Nguyệt quỳ ghế đá lên bầu trời xám xịt.
“Không , chú Chu kiên cường lắm. Bao nhiêu chú đều vượt qua , bệnh tật đ.á.n.h bại chú .”
Khang Tinh Tinh quỳ cùng cô trông như đang cầu khấn thần linh. Chỉ điều thần linh quá bận rộn, chẳng mấy khi thấy tâm nguyện nhỏ bé của hai đứa trẻ.
Chu Nguyệt gật đầu thật mạnh cứ thế ôm lấy Khang Tinh Tinh. Cô áp mặt n.g.ự.c , nhịp tim đập đều đặn, ngửi thấy mùi hương giống như mùi rơm rạ phơi nắng gắt. Trái tim đang đập loạn nhịp của cô bỗng chốc bình lặng như con thuyền nhỏ cập bến giữa đêm khuya.
Vài lớn qua, tỏ vẻ khinh khỉnh:
“Bé tí ôm ấp thế , phụ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cau-than-tho/chuong-11-mi-hoi-xuan-va-giot-le-muon-mang.html.]
Có bên cạnh nhắc nhở:
“Không , hai em đấy.”
Khang Tinh Tinh cô ôm, cúi đầu ngửi tóc cô ngây ngô:
“Nguyệt Nguyệt, họ đang kìa.”
Chu Nguyệt ngẩng đầu lên:
“Kệ họ, quan tâm gì?”
Ở nhà, Chu Nguyệt tựa cửa bếp bóng lưng . Mẹ đang băm xương sườn, sực nức mùi thịt và gia vị. Đôi chân lộ từ đôi dép lê với lớp sơn móng tay màu hồng nhạt mới phủ lên, trông trắng trẻo và nuột nà lạ thường.
“Nguyệt Nguyệt, mệt quá.”
Đới Yến mà đầu .
“Con đến giúp đây! Con giã tỏi, nấu mì nữa!”
Đới Yến bỗng bật :
“Con xem, biến thành thế .”
Bà tấm kính cửa sổ phản chiếu khuôn mặt , nơi những nếp nhăn mờ ảo trông như vết d.a.o cắt. Bà đang tự hỏi chính :
“Sau ông mà khỏe thì còn việc gì đến lượt nữa? Nếu ngày bệnh liệu ông hầu hạ như thế ?”
“Nguyệt Nguyệt ngày mai sinh nhật, Nguyệt Nguyệt luôn một cây đàn dương cầm ?” Đới Yến xuống vuốt ve má con gái. “Mẹ đáng thương ?”
“Mẹ đáng thương lắm.”
Chu Nguyệt , chẳng là đang cho ai.
“Vậy thì ngày mai lúc chúng thăm ba...”
Đới Yến chậm rãi đưa tay mặt, thực hiện một động tác.
Khi Khang Tinh Tinh mua xì dầu về, Đới Yến chỉ còn Chu Nguyệt thẫn thờ trong bếp. Sự thương hại và tình yêu cô dành cho vượt xa so với ba. Vào khoảnh khắc cô giữ im lặng với Khang Tinh Tinh, cô tự tuyên bản án cho chính .
Chu Thiên Thành tỉnh . Dù loạn múi giờ giữa dương gian và âm giới thì ông vẫn nhớ sinh nhật con gái.
“Tỉnh .”
Đới Yến lên tiếng.
Trên mặt nạ dưỡng khí hiện lên một lớp sương mỏng. Ngay cả việc chớp đôi mắt héo úa cũng khiến ông kiệt sức.
Ông nhấc ngón trỏ chạm tay bà, “Ừm, tay thô quá” dừng khi chạm chiếc nhẫn lạnh lẽo. Ông mở mắt vợ : “Sốt ruột ?”
Đới Yến lặng lẽ ông .
“Thích thật đấy.” ông nhạt, “Em mặc bộ dạng như góa phụ thế sợ nghi ngờ chắc. Em quá nóng vội ... chạy đến nhà Thiến Thiến đ.á.n.h tới tấp, đ.á.n.h cho đứa con của mất luôn để dọn dẹp cho em.”
Ông vuốt ve chiếc nhẫn cưới của bà.
“ c.h.ế.t , sẽ còn ai dọn dẹp cho em nữa . Đi , rửa mặt , buộc tóc lên.”
Đới Yến như một con rối, nhà vệ sinh rửa mặt đến mức đỏ rát bước . Bà từ xa Chu Thiên Thành. Ông giờ chỉ còn là một mảnh mỏng dính trong chăn. Bà há miệng định bước gần thì ông :
“Em nghĩ cho kỹ , nếu mà khỏe thì đàn bà bên ngoài bỏ .”
Vẻ bi thương mặt Đới Yến vụt tắt.
“Nguyệt Nguyệt.”
Bà khẽ gọi. Cô bé bước , tựa tường như đang chịu phạt. Chu Thiên Thành con gái, gương mặt mỉm . Ông dạy con lúc nào cũng kiên nhẫn.
Chu Nguyệt gục bên gối ông nấc lên:
“Ba ơi.”
“Nguyệt Nguyệt đừng sợ, . Nhớ kỹ, đối với đàn ông nhất định tàn nhẫn.” Ông nắm lấy tay con gái đặt lên mặt nạ dưỡng khí, nụ nhẹ bẫng: “Về khoản con học một chút.” Nói xong ông nắm lấy tay con gái dùng chút lực.
Tít…
Tiếng chuông báo động sắc nhọn vang lên nhưng Chu Nguyệt chẳng thấy gì cả. Cô chỉ thấy tiếng giày cao gót lộc cộc ngoài hành lang, nhanh cũng chậm. Ba cô cô nữa, đôi mắt ông chậm chạp bóng trở nên xám xịt.
Chu Nguyệt hoảng hốt gọi:
“Ba ơi?”
Một giọt nước mắt từ hốc mắt ông trào , đó là giọt lệ cuối cùng sức ép của cơ thể đang co rút ép ngoài.
--
Hết chương 11.