Những ngày đầu mới quen, mối quan hệ giữa và Mỹ Hi khá êm . chẳng từ lúc nào, bỗng dưng biến thành cái bia đỡ đạn, trở thành cái đích để cả lớp chĩa mũi dùi công kích.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Nhà Lương Mỹ Hi ngay gần trường, nên cô thường giao trọng trách đến sớm nhất để mở cửa lớp. Một buổi sáng nọ, cô dúi chìa khóa tay , chắp hai tay n.g.ự.c, nũng nịu nỉ non:
"Giang Mạn ơi, sáng mai chút việc bận đột xuất, nhờ đến sớm mở cửa lớp hộ nhé. Trưa nay sẽ bao một ly cà phê. Cảm ơn nhiều nha!"
vui vẻ nhận lời ngay tắp lự. đó, tần suất " việc bận đột xuất" của cô ngày một dày đặc hơn. cũng chẳng buồn suy nghĩ sâu xa. Nhà cách trường khá xa, đến sớm giúp cô mở cửa lớp, c.ắ.n răng thức dậy sớm hơn bình thường cả tiếng đồng hồ. vẫn bằng lòng hạ việc vặt vãnh , chỉ mang hy vọng le lói thể kết bạn, tạo dựng một mối quan hệ đầu tiên trong ngôi trường mới mẻ .
Và , những chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy . Trong lớp liên tục xuất hiện những tin đồn mất cắp đồ đạc. Ban đầu, sự việc chỉ dừng ở những vật dụng nhỏ nhặt như chiếc b.út máy đắt tiền, quyển vở ghi chép nắn nót. đó, mức độ nghiêm trọng tăng dần, bắt đầu những học sinh báo mất tiền mặt. Trường huyện cơ sở vật chất còn nhiều thiếu thốn, nghèo nàn, những chiếc camera an ninh lắp đặt trong lớp học thực chất cũng chỉ là những mô hình để cảnh, hoạt động.
Mỗi giờ giải lao, đám bạn học tụm năm tụm ba, nghiến răng nghiến lợi bàn tán xôn xao về tên trộm bí ẩn giấu mặt. Lương Mỹ Hi luôn ở vị trí trung tâm đám đông, dịu dàng buông những lời an ủi :
"Hôm qua cũng mất hơn một trăm tệ đấy. các đừng quá lo lắng, thầy chủ nhiệm hứa sẽ điều tra chân tướng sự việc thôi."
Nói đoạn, cô bộ như vô tình lơ đãng, buông thêm một câu đầy ngụ ý: "À, đừng thấy Giang Mạn ít mà vội hiểu lầm nhé. Cậu thực chất bụng lắm đấy. Mấy hôm nay nhà việc bận, đều nhờ vất vả đến sớm để mở cửa lớp giúp đấy."
Những lời tưởng chừng như vô thưởng vô phạt thốt , tất cả mặt đều lập tức "hiểu " vấn đề. Những lời đồn đoán ác ý, những ánh đầy nghi kỵ bắt đầu hướng về phía , nhanh ch.óng thì thầm lan truyền như một thứ virus độc hại t.h.u.ố.c chữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-nang-tri-tra-xanh-do-thu-khoa-de-lam-bao-boi-cua-ca-huyen/chuong-3.html.]
"Này, các để ý ? Trước khi cái cô chuyển đến, lớp bao giờ xảy tình trạng mất đồ như rươi thế nhỉ?"
"Mỹ Hi , bụng thì cũng chọn mà chơi. Đừng ngây thơ đối xử với loại như thế nữa. Ai mà cất công đến sớm để mở cửa lớp là vì lòng , là để tranh thủ lúc ai hòng giở trò trộm cắp đồ đạc chứ?"
"Nếu thì còn thể là ai đây nữa? Nhìn cái điệu bộ lén lén lút lút, ánh mắt thao láo của kìa, sinh mang cái cốt cách của một kẻ ăn cắp ."
"Thứ loại như , c.h.ế.t quách cho rảnh nợ nhỉ?"
Mỹ Hi tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc, vội vàng đưa tay che miệng, thanh minh: "Các đừng năng linh tinh, vu khống . Khi bằng chứng xác thực thì đừng đoán già đoán non bừa bãi. Cậu cảnh đáng thương lắm, phong phanh ba đang vướng vòng lao lý tù , vất vả một bôn ba nuôi ăn học đấy."
Những tiếng xì xào bàn tán to nhỏ lập tức biến thành những tràng đầy ác ý và phấn khích. chôn chân ngoài cửa lớp, bàn tay vẫn còn đang nắm c.h.ặ.t chiếc cốc nước cô nhờ lấy hộ, rõ mồn một từng lời từng chữ sắc như d.a.o găm cô thốt .
Cái đầu óc vốn ngu ngốc, chậm chạp của mãi đến tận giây phút bàng hoàng mới lờ mờ hiểu bộ sự việc. than ôi, tất cả thứ quá muộn màng để cứu vãn. Những lời đồn đại vô căn cứ như một thứ bệnh dịch lây lan với tốc độ ch.óng mặt. Từng ánh mắt giờ đây còn là sự thờ ơ lạnh nhạt nữa, mà tràn ngập sự kỳ thị, ghẻ lạnh và châm chọc. Chúng giống như những con rắn độc trườn bò, luồn lách qua lớp cổ áo, quấn c.h.ặ.t lấy , siết c.h.ặ.t đến mức khiến nghẹt thở, thở nổi.
Những kẻ túm tụm nép trong góc tối, tay che miệng trộm, buông những lời bình phẩm vô tâm, độc ác về gia cảnh bần hàn, về ngoại hình xí của . Bọn họ còn thi bịa đặt, suy đoán bằng ác ý tột cùng về lý do thực sự khiến chuyển trường. Cuộc đời , mới ngày hôm qua còn bình lặng, nay bỗng chốc trở nên nhơ nhuốc, hôi thối chẳng khác nào một con chuột cống sống đường cống ngầm. Mọi tai ương ập đến quá nhanh, quá đột ngột, giáng cho một đòn chí mạng khiến mất khả năng phản kháng.