17.
Hai gọi một chiếc xe, chạy thẳng đến tòa nhà văn phòng của Tập đoàn họ Trần.
bọn họ còn cửa tòa nhà bảo vệ chặn bên ngoài.
Trần Tuấn gào ầm lên, là thiếu gia của Tập đoàn họ Trần, bắt bảo vệ gọi chủ tịch .
Đội trưởng bảo vệ ồn đến hết cách, đành dùng bộ đàm gọi của phòng hành chính xuống.
Người là một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, mặc bộ đồ công sở, trông thông minh tháo vát.
Bà đ.á.n.h giá Trần Tuấn và Trần Kiến Quốc từ xuống một lượt, lạnh lùng :
“Công ty ba năm đổi chủ , bất cứ quan hệ gì với các ông. Nếu các ông còn tiếp tục gây rối ở đây, sẽ báo cảnh sát.”
“ là Trần Kiến Quốc! Công ty là của !”
Trần Kiến Quốc gào lên.
“Của ông?”
Người phụ nữ trung niên lạnh một tiếng: “Vậy ông lấy chứng cứ đây. Giấy phép kinh doanh, giấy chứng nhận cổ phần, con dấu pháp nhân, thứ nào cũng .”
Trần Kiến Quốc há miệng, nhưng chẳng nổi lời nào.
Những thứ đó đều ở trong két sắt trong nhà mà!
Hai chặn một chiếc xe, phát điên chạy ngược về.
Xông biệt thự, băng qua đống hộp mì gói và quần áo bẩn đầy đất, lao thẳng lên thư phòng tầng hai.
Mật mã két sắt đổi, Trần Kiến Quốc run rẩy mở khóa, “cạch” một tiếng, cửa két bật .
bên trong trống rỗng.
Hai cha con Trần Kiến Quốc đờ đẫn chiếc két rỗng , môi run bần bật, nổi một chữ nào.
Đám công nhân trong nhà ném bọn họ ngoài.
“ cảnh cáo các , còn dám xông bậy bạ nữa thì báo cảnh sát bắt các đấy!”
18.
Trời tối hẳn.
Hai lê bước một khách sạn bình dân ven đường, cô gái ở quầy lễ tân nhận chứng minh thư quét thử, ngẩng đầu nghi ngờ hai họ:
“Thưa ông, chứng minh thư của ông… hệ thống hiển thị hủy, thể thủ tục nhận phòng.”
Đổi sang khách sạn khác, kết quả vẫn như .
Đổi thêm một nơi nữa, vẫn .
Hai cha con bàn bạc một hồi, nghĩ rằng bọn họ còn nhiều nhân tình như , chi bằng lượt tìm tới cửa.
Bọn họ cho những đó nhiều tiền như , bây giờ cũng đến lúc những đó báo đáp .
Bọn họ gọi mấy cuộc điện thoại, đối phương máy thì bắt máy mắng xối xả.
Thậm chí đàn ông lớn tuổi từng b.a.o n.u.ô.i hai cha con họ còn đe dọa sẽ đ.á.n.h gãy chân bọn họ.
Đêm hôm đó, hai cha con co ro trong một ống cống xi măng gầm cầu vượt ở ngoại ô, miễn cưỡng qua đêm.
Bọn họ còn gọi nhiều cuộc gọi WeChat cho chồng nàng dâu Tô Vãn, nhưng một cuộc nào bắt máy.
Sáng sớm hôm , hai cha con tỉnh dậy vỗ trán: “Chúng tìm Đao! Chắc chắn chuyện gì xảy !”
19.
Khi bọn họ đến biệt thự của tên mặt sẹo, tên mặt sẹo đang vắt chân uống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cai-ket-dep-cho-hai-goa-phu/6.html.]
Hắn thấy hai bóng lấm lem bụi đất lảo đảo bước , nheo mắt quan sát lâu, đó mới kinh ngạc đặt chén xuống bàn.
“Hai các ông… mà vẫn còn sống ?”
Trần Kiến Quốc lau bụi mặt, bày dáng vẻ đau lòng tột độ.
“Anh Đao, chúng cửu t.ử nhất sinh, khó khăn lắm mới về , kết quả nhà cũng còn, công ty cũng mất…”
Trần Tuấn cũng vội vàng lau nước mắt: “Bây giờ chúng liên lạc với và vợ , nên mới đến hỏi , năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Tên mặt sẹo nghi ngờ quét mắt hai một lượt, đó bảo mang hai cái ghế tới, kể rõ ràng bộ chuyện ba năm .
Hai cha con xong, biểu cảm mặt từ mờ mịt chuyển thành khiếp sợ, từ khiếp sợ biến thành thể tin nổi.
Trần Tuấn đột ngột bật dậy: “Bọn họ mà bán công ty để trả nợ?! Năng lực việc của Tô Vãn mạnh như , theo lẽ thường chẳng nên điều hành công ty thật để kiếm tiền trả nợ ?!”
Tên mặt sẹo thong thả thổi lớp bọt , ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên: “Hai các ông đều c.h.ế.t , lẽ lòng họ cũng c.h.ế.t theo . Một phụ nữ cảm thấy cuộc sống còn hy vọng nữa, giữ mấy thứ đó còn ích gì?”
Cả Trần Kiến Quốc như rút mất xương sống, phịch xuống ghế, lâu mới khó khăn nặn mấy chữ từ cổ họng: “Vậy… bọn họ ?”
“Bọn họ …”
Tên mặt sẹo kéo dài giọng, cố ý dừng .
Hai cha con lập tức sáng mắt, cổ vươn dài .
Tên mặt sẹo nâng chén lên, nhấp một ngụm, đặt xuống, mới chậm rãi lộ một nụ đầy ẩn ý.
“ cũng .”
20.
Từ chỗ tên mặt sẹo , hai cha con đột nhiên nhớ tới chuyện vàng.
Hai về biệt thự.
Chàng trai mở cửa cho bọn họ khoanh tay dựa cổng sắt, giọng điệu chẳng mấy thiện: “Rốt cuộc các gì?”
Trần Kiến Quốc nịnh, trong tìm chút đồ.
Trần Tuấn thì sốt ruột chịu nổi: “Là thứ quan trọng!”
Khóe miệng trai giật giật, lấy điện thoại gửi một tin nhắn.
Một lát , điện thoại rung lên, cúi đầu một cái đổi sắc mặt:
“Được thôi, ông chủ chúng cho các tìm, .”
Hai cha con lăn lộn bò sân, lao thẳng tới cây hòe già .
Hai sốt ruột đến mức kịp tìm dụng cụ, trực tiếp dùng tay đào đất.
Đào gần một tiếng đồng hồ, cho đến khi bới một cái hố sâu nửa , nhưng vẫn chẳng tìm thấy gì.
“Vàng ?!”
Trần Kiến Quốc đột ngột bật dậy, túm lấy một công nhân đang xem náo nhiệt bên cạnh: “Có các trộm ?! Đó là vàng chôn! Mười mấy thùng! Đám các —”
Ông còn hết câu, một nắm đ.ấ.m nện thẳng má.
Cả Trần Kiến Quốc bay ngang ngoài, ngã đống bùn đất.
Trần Tuấn định xông lên giúp thì một công nhân khác đá khoeo chân, cả “bịch” một tiếng rơi xuống cái hố đào.
Người công nhân dẫn đầu xổm xuống, từ cao xuống hai cha con trong hố: “Ông chủ cho các đào, chứ cho các c.h.ử.i .”
Trần Tuấn ngẩng đầu từ trong hố lên, đôi mắt đỏ ngầu: “Vàng… vàng đó chắc chắn hai con đàn bà khốn kiếp đào ! Nhất định là bọn họ!”
Trần Kiến Quốc ôm má, giọng rít từ kẽ răng: “Tìm… nhất định tìm bọn họ!”