Cho đến hôm đó, chồng đột nhiên thở dốc ngừng, vội vàng đưa bà đến bệnh viện kiểm tra, ngờ phát hiện bà mắc bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính.
Bác sĩ lật xem phiếu kết quả đưa lời khuyên: “Chất lượng khí ở Hải Thành thế nào thì hai cũng đấy, mùa đông sương mù bụi nặng, cho tình trạng của bà . Nếu điều kiện, đề nghị nên đến một thành phố khí hơn để nghỉ dưỡng lâu dài.”
Mẹ chồng bác sĩ xong thì im lặng hồi lâu, đó ngẩng đầu : “Vãn Vãn, con xem nên ?”
“Mẹ, Úc ? Bên đó khí , khí hậu cũng dễ chịu, thích hợp để dưỡng phổi.”
Giọng chồng rụt rè: “Người bên đó chuyện líu ríu, chẳng hiểu một câu nào, qua đó chẳng thành câm ?”
: “Chẳng vẫn còn con ? Hơn nữa chúng về nữa. Đợi sức khỏe lên, chúng thể bay về bất cứ lúc nào.”
Bà do dự một lúc lâu, cuối cùng gật đầu: “Đi! Trước tiên dưỡng cái cho khỏe , tiện thể xem thử trăng nước ngoài rốt cuộc tròn hơn !”
Hai chúng cùng bật .
Thật ngoài đối phương , và chồng chẳng còn vướng bận gì khác nữa.
Không còn đời thì cũng chẳng còn gốc rễ nào khiến buông xuống , hai đến thì nơi đó chính là nhà.
14.
Chúng mua một căn biệt thự biển, khu vườn cực lớn ở Gold Coast.
Buổi sáng mở cửa sổ là thể thấy sóng biển vỗ bờ cát, buổi tối còn thể sân thượng ngắm .
Trong vườn trồng đầy hoa cỏ bản địa của Úc, còn một hồ bơi lớn cũng nhỏ.
Chúng thuê một đầu bếp Hoa, là Quảng Đông, nấu ăn ngon, chồng đặc biệt thích món canh hầm, còn ngon hơn cả những món bà tự hầm suốt mấy chục năm.
Ngày tháng trôi qua thong thả mà dễ chịu.
Mẹ chồng đăng ký một lớp khiêu vũ giao lưu sơ cấp trong cộng đồng, kết quả hai buổi về, chẳng thú vị, còn bằng nhảy quảng trường.
mua cho bà một chiếc loa lớn, để bà công viên nhảy.
Không ngờ chuyện bắt đầu thể dừng , chồng nổi tiếng luôn!
Một tuần , đất trống trong công viên tụ tập hơn mười , màu da màu tóc khác , động tác đều tăm tắp, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Tờ báo cộng đồng địa phương còn đến phỏng vấn, chụp ảnh đăng ở trang ba, tiêu đề là: “Nhảy quảng trường Trung Quốc chinh phục Gold Coast.”
Mẹ chồng trở thành bà cụ nổi tiếng ở địa phương, nhiều chú bác nước ngoài và Hoa đều khen bà sức hút.
Mỗi nhảy xong về nhà, chồng đều khoe với , thậm chí còn giới thiệu mấy trai trai cho , lập gia đình.
tạm thời tâm tư đó, sự trả thù của vẫn kết thúc, thể yên tâm sống bình thản .
15.
vẫn luôn chú ý động tĩnh trong nước.
Căn biệt thự cho quen thuê ký túc xá nhân viên, thu tiền thuê, chỉ mong truyền tin và theo dõi động tĩnh.
Hôm đó, cuối cùng cũng gửi tin nhắn tới:
Hai về .
16.
Trần Tuấn và Trần Kiến Quốc tính đúng ngày, định mua vé máy bay từ nước ngoài về.
đến lúc đặt vé mới phát hiện thông tin phận của bọn họ xóa bỏ từ lâu, căn bản mua vé.
Hai cha con hết cách, cuối cùng bỏ giá cao, lên một chiếc tàu hàng lén về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cai-ket-dep-cho-hai-goa-phu/5.html.]
Sóng gió biển vô cùng dữ dội.
Trần Tuấn bò bên mạn tàu nôn suốt ba ngày ba đêm, gần như nôn sạch cả mật.
Trần Kiến Quốc co ro trong container, trong miệng lặp lặp câu c.h.ử.i: “Hai con đàn bà khốn kiếp ! Đợi tao về… đợi tao về…”
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến khi xuống tàu, hai bắt một chiếc taxi bên bến cảng, hùng hổ về biệt thự.
khi taxi dừng tòa nhà quen thuộc , cả hai đồng thời hóa đá.
Căn biệt thự độc lập ba tầng từng khí phái vô cùng, bây giờ cải tạo đến mức đổi.
Trong sân giăng đầy dây phơi quần áo, treo kín ga giường và quần áo đủ màu sắc, ngoài cửa sổ tường ngoài còn lắp lưới chống trộm đơn sơ.
Mắt Trần Tuấn suýt nữa trừng đến rơi ngoài.
“Chuyện, chuyện là ?!”
Hắn lao xuống xe, điên cuồng bấm chuông cửa.
Bấm lâu, một trai mặc đồng phục lao động màu xanh mới chậm rãi , cổng sắt cảnh giác bọn họ: “Các tìm ai? Ở đây cho ngoài .”
“Đây là nhà tao!”
Trần Tuấn kích động chỉ mặt : “Tao là Trần Tuấn của Tập đoàn họ Trần! Đây là bố tao Trần Kiến Quốc! Căn nhà là của bọn tao! Mày là thằng nào?!”
Chàng trai ngẩn một chút, đó bật ha hả.
Anh một hồi lâu mới dừng , dùng ánh mắt như kẻ ngốc Trần Tuấn:
“Anh bạn, mơ đấy ? Căn nhà ba năm ông chủ bọn mua ký túc xá nhân viên . Còn Trần Tuấn, Trần Kiến Quốc gì đó, còn từng qua!”
“Không thể nào!”
Trần Kiến Quốc lao lên, mặt đỏ bừng: “Đây là nhà của chúng ! Của chúng ! Chúng giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà!”
“Giấy chứng nhận quyền sở hữu?”
Chàng trai bật : “Vậy ông lấy cho xem thử.”
Trần Kiến Quốc cứng đờ.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu đương nhiên trong tay ông , mà ở trong két sắt lầu.
“Tránh !”
Trần Tuấn nhịn nổi nữa, một tay đẩy trai xông biệt thự.
Cảnh tượng bên trong biệt thự khiến c.h.ế.t lặng.
Phòng khách vốn rộng rãi sáng sủa, bây giờ chất đầy quần áo bẩn và đồ linh tinh, còn tràn ngập một mùi kỳ lạ pha lẫn giữa mùi dầu khói và mùi chân hôi.
Mấy công nhân mặc áo ba lỗ quần đùi đang xổm ăn mì gói, thấy Trần Tuấn xông đều ngẩng đầu tò mò đ.á.n.h giá .
“Chuyện … chuyện …”
Môi Trần Tuấn run rẩy, nổi một câu chỉnh.
Trần Kiến Quốc cũng xông , thấy cảnh tượng mắt, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Không thể nào… chuyện thể nào…”
Ông lẩm bẩm trong miệng, đó đột ngột xoay , lảo đảo chạy ngoài.
“Đến công ty! Đến công ty xem thử!”