BỊ TIỂU TAM SA THẢI, TÔI KHIẾN CẢ CÔNG TY PHÁ SẢN

18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Và cả .

 

Mẹ mặc bộ đồ mới mua mấy hôm . Giữa đám đông, phần lúng túng, nhưng nụ thì rạng rỡ và ấm áp.

 

cửa công ty, dải băng đỏ khánh thành lấp lánh ánh nắng.

 

Chú Châu đưa cho một ly champagne, : “Phát biểu vài câu cháu.”

 

nhận ly rượu, đưa mắt khắp những đang mặt .

 

“Cảm ơn đến tham dự lễ khai trương của Vãn Tình Capital. Ba tháng , từng rơi xuống đáy cuộc đời, sa thải, phản bội, suýt nữa mất cả mạng.”

 

Có vài tiếng khẽ vang lên.

 

hôm nay ở đây, vì mang theo oán hận, mà là vì sống thật . Không để chứng minh cho ai, mà để bản hổ thẹn với ba mươi năm cuộc đời .”

 

nâng ly lên.

 

“Chúc cho một khởi đầu mới.”

 

Mọi đồng loạt nâng ly, tiếng chạm ly vang lên trong trẻo.

 

Bọt champagne lấp lánh ánh vàng nắng, rực rỡ như một lời chúc.

 

Buổi lễ kết thúc, kéo tay , nhỏ giọng dặn dò:

 

“Con gái, bà chủ thì cũng giữ sức, đừng ép quá.”

 

mỉm : “Mẹ yên tâm, con mà.”

 

Mẹ quanh văn phòng, ánh mắt dừng nơi cửa kính lớn hướng sông, khẽ :

 

“Chỗ hơn cái văn phòng cũ của con ở nhà họ Cố nhiều.”

 

bật .

 

Tối hôm đó, khi về, một cửa kính của phòng việc.

 

Bên ngoài là đường chân trời của thành phố, những tòa nhà cao tầng nối san sát, dòng xe vẫn miệt mài chảy.

 

Phía xa là khu trung tâm tài chính, nơi đặt trụ sở của Tập đoàn họ Cố, nơi từng gắn bó suốt năm năm.

 

Nghe , trong thời gian hưởng án treo, Cố Cảnh Thâm giao bộ quyền điều hành cho chị Vương. Anh rời khỏi phòng Tổng Giám đốc, chuyển sang một văn phòng bình thường, ngày ngày đúng giờ, còn tham gia bất kỳ quyết định quan trọng nào.

 

Nghe , Thư ký Triệu khi mãn án xin hành chính ở một công ty nhỏ, mức lương chỉ còn một phần ba so với .

 

Nghe , Lâm Nhược Khê từng tuyệt thực một trong trại giam, nhưng khi cưỡng chế cho ăn qua ống, cô cũng còn dám gây chuyện nữa.

 

lặng khung cửa kính, thành phố sáng đèn.

 

Gió đêm lướt nhẹ qua, mang theo chút se lạnh.

 

Quá khứ giống như một giấc mộng dài.

 

giấc mộng kết thúc .

 

Nghe đến câu đó, khẽ khựng một giây.

 

Rồi bật .

 

Một nụ nhẹ, nhạt.

 

“Anh vẫn thích mấy câu đúng trọng tâm như .”

 

Triệu Du cúi đầu, dám tiếp lời.

 

đóng nắp hộp , cầm chiếc đồng hồ trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền lòng bàn tay.

 

“Còn gì nữa ?” hỏi.

 

 

lắc đầu: “Không ạ. Anh chỉ nhờ em mang cái đến.”

 

gật đầu: “Được , cảm ơn chị.”

 

Triệu Du lặng vài giây, như thêm điều gì, nhưng cuối cùng chỉ cúi chào nhẹ lưng rời .

 

Cánh cửa khép .

 

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

 

đó một lúc, phòng khách, đặt chiếc hộp lên bàn.

 

Ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ, rơi lên mặt bàn, phủ lên chiếc đồng hồ một lớp ánh sáng dịu dàng.

 

xuống, mở chiếc hộp.

 

Chiếc đồng hồ vẫn như ngày nào, dây đeo chút trầy xước, mặt kính mờ theo thời gian.

 

Năm năm.

 

cùng qua năm năm.

 

Cũng giống như .

 

Chỉ là, bước tiếp.

 

Còn nó… trở về điểm bắt đầu.

 

cầm chiếc đồng hồ lên, xoay nhẹ nút chỉnh giờ.

 

Kim giây vẫn đều đặn chuyển động, từng nhịp, từng nhịp, nhanh chậm.

 

Thời gian từng dừng vì bất kỳ ai.

 

đặt nó xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/bi-tieu-tam-sa-thai-toi-khien-ca-cong-ty-pha-san/18.html.]

 

Không đeo .

 

Cũng cất .

 

Chỉ để đó.

 

Giống như một đoạn ký ức khép , cần xóa bỏ, cũng cần mang theo bên .

 

Điện thoại rung lên.

 

Là tin nhắn của Thẩm Dao:

 

“Đang ở ? Tối nay ăn lẩu nhé, đặt bàn .”

 

màn hình, khóe môi khẽ cong lên.

 

Nhắn : “Đang ở nhà. Tới liền.”

 

dậy, lấy áo khoác, cầm chìa khóa xe.

 

Trước khi cửa, liếc chiếc đồng hồ bàn một nữa.

 

Rồi tắt đèn.

 

Cánh cửa khép lưng .

 

Bên ngoài, trời chiều dịu xuống, gió nhẹ thổi qua hàng cây.

 

Con đường phía vẫn còn dài.

 

 

bằng chính đôi chân của .

 

khẽ khựng trong thoáng chốc.

 

.

 

Năm đó, một việc cuối cùng cho nhà họ Cố. chủ động chuyển giao mối quan hệ hợp tác với chú Châu để Tập đoàn họ Cố tiếp quản, với điều kiện duy nhất là họ cải tổ bộ tầng quản lý cấp cao. Và họ đồng ý.

 

Nhà họ Cố sụp đổ.

 

Hơn ba nghìn nhân viên vẫn tiếp tục việc .

 

“Câu thứ hai nhắn là…” Triệu Du do dự một chút, , “‘Xin em’.”

 

lặng lẽ chiếc đồng hồ trong tay.

 

Mặt kính xước, dây đeo cũng cũ theo năm tháng, nhưng kim vẫn đều đặn chuyển động.

 

Tích tắc.

 

Tích tắc.

 

Nhịp nhàng, vội vã, cũng chậm .

 

“Chị giúp nhắn với ,” khẽ, “Không cần xin . Mọi chuyện… là quá khứ .”

 

Triệu Du gật đầu, xoay rời .

 

đóng cửa, về ghế sofa, tiếp tục ngắm chiếc đồng hồ nhuốm màu thời gian.

 

Nó vẫn chạy.

 

Thời gian vẫn trôi.

 

Còn , vẫn đang bước tiếp.

 

Ánh nắng len qua khung cửa, phủ lên bàn một lớp vàng ấm áp.

 

đặt chiếc đồng hồ lên bệ cửa sổ, để nó yên trong ánh sáng dịu dàng .

 

Sau đó, cầm điện thoại lên, nhắn cho Thẩm Dao: “Tối nay rảnh ?”

 

Tin nhắn trả lời ngay lập tức: “Rảnh. Có chuyện gì?”

 

“Muốn uống chút rượu.”

 

“Ok. 7 giờ, chỗ quen.”

 

“Ừ.”

 

đặt điện thoại xuống, dậy bước đến bên cửa sổ.

 

Bên ngoài là đường chân trời của khu Tân Giang, mặt sông lấp lánh ánh vàng nắng chiều.

 

Xa xa là khu trung tâm tài chính của thành phố, tòa nhà của Tập đoàn họ Cố vẫn đó, cao lớn và lạnh lẽo, nhưng tách khỏi cuộc đời .

 

vị trí của riêng .

 

tên gọi của riêng .

 

cả một bầu trời thuộc về riêng .

 

Còn những từng khiến tổn thương…

 

oán hận.

 

cũng sẽ bao giờ tha thứ.

 

chỉ đơn giản là để họ phía .

 

Rồi xoay , bình thản bước về phía tương lai của chính .

 

HẾT.

Bạn cần đăng nhập để bình luận