Hà Tĩnh cũng : “Không cần , chỉ cần ở gần đó là .”
“Được.”
Sau khi Hà Tĩnh rời , một trong văn phòng của Thẩm Dao.
Bên ngoài trời tối, đèn thành phố sáng lên từng dãy.
Ngày mai sẽ là trận quyết định.
Điện thoại rung, tin nhắn từ chú Châu: “Tiểu An, chuyện ngày mai chú . Cháu cứ yên tâm, chú luôn về phía cháu.”
trả lời: “Cháu cảm ơn chú.”
Ông gửi thêm: “Chú cũng liên hệ vài đối tác cũ của nhà họ Trình. Nếu cần, họ sẽ hỗ trợ cháu.”
Một cảm giác ấm áp lan trong lòng.
Giữa tất cả những hỗn loạn , vẫn còn sẵn sàng tin tưởng .
chỉ trả lời ngắn gọn: “Cháu hiểu.”
Sau đó đặt điện thoại xuống, bước đến bên cửa sổ.
Ngày mai.
Mọi thứ sẽ kết thúc.
---
Chín giờ sáng thứ Tư, phòng họp lớn tầng 29, trụ sở Tập đoàn họ Trình.
Khi cùng Lưu Kiến Bình bước , cô lễ tân sững nhưng dám gì.
Trong thang máy, ông sang hỏi: “Có căng thẳng ?”
lắc đầu: “Không.”
Ông : “Cũng . hơn sáu mươi tuổi, dự bao nhiêu cuộc họp kiểu , mà nào cũng thấy áp lực.”
khẽ mỉm .
Cửa thang máy mở , tầng 29.
Hành lang im phăng phắc, lớp t.h.ả.m xám dày hút hết âm thanh.
Cửa phòng họp lớn hé mở, bên trong ít chờ.
theo Lưu Kiến Bình bước .
Ngay khoảnh khắc , tất cả ánh mắt đều dồn về phía .
Trình Mặc Hàn ở vị trí chủ tọa, thấy , sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Lưu đổng, ông là ý gì?” hỏi, giọng giấu nổi sự khó chịu.
Lưu Kiến Bình ung dung xuống: “Trình tổng, cô An hôm nay tham dự với tư cách cố vấn khách mời, phụ trách cung cấp thông tin liên quan đến dự án khu vực Hoa Nam. Đây là quyền của theo điều lệ công ty.”
Khóe môi Trình Mặc Hàn giật nhẹ, nhưng thể phản bác.
Bởi vì quy định quả thực cho phép.
Lục Nhã Ninh bên , mặc váy màu be, mái tóc buông nhẹ.
Thấy , cô nở nụ , nhưng ánh mắt lạnh đến mức khiến khó chịu.
“An Hạ, lâu gặp. Trông cô vẫn đấy chứ.”
đáp, thẳng đến chỗ cạnh Lưu Kiến Bình xuống.
Hà Tĩnh theo , đặt cặp xuống, mở laptop chuẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/bi-tieu-tam-sa-thai-toi-khien-ca-cong-ty-pha-san/14.html.]
Trong phòng đủ mười lăm .
Trình Mặc Hàn, Lục Nhã Ninh, Thư ký Trịnh, chị Vương, Lưu Kiến Bình, ba Giám đốc độc lập, năm đại diện cổ đông, Hà Tĩnh và .
Trình Mặc Hàn ho một tiếng, bắt đầu: “Cuộc họp hôm nay tập trung việc phê duyệt khoản đầu tư quảng bá trị giá 50 triệu tệ. Mọi xem tài liệu, xin tóm tắt…”
“Khoan .” Lưu Kiến Bình giơ tay ngắt lời.
Trình Mặc Hàn nhíu mày: “Có vấn đề gì?”
Lưu Kiến Bình mở tài liệu: “Trong năm qua, công ty thông qua sáu khoản đầu tư quảng bá, tổng giá trị 180 triệu tệ. Lục tổng giải thích rõ dòng tiền và hiệu quả thực tế.”
Nụ môi Lục Nhã Ninh thoáng cứng .
Cô liếc sang Trình Mặc Hàn, nhận cái gật đầu nhẹ.
“Lưu đổng,” cô , “tất cả đều báo cáo chi tiết, nộp đầy đủ.”
“ xem,” Lưu Kiến Bình đáp, “nhưng ba công ty trong danh sách bất kỳ hoạt động kinh doanh nào. Đăng ký tại Cayman, văn phòng, nhân sự. Vậy họ đang gì?”
Không khí trong phòng lặng .
Một cổ đông lên tiếng: “Lục tổng, chuyện giải thích thế nào?”
Lục Nhã Ninh nâng ly nước, chậm rãi: “Đó là các đối tác phân phối ở thị trường nước ngoài, đang trong giai đoạn xây dựng, dữ liệu kinh doanh là bình thường.”
“Một công ty mới mà rót hàng trăm triệu tệ?” một Giám đốc độc lập khác hỏi, “Con hợp lý ?”
“Đầu tư thương hiệu vốn cần chi phí lớn giai đoạn đầu…”
“Lục tổng,” lên tiếng.
Cả phòng đồng loạt về phía .
“Ba công ty cô nhắc, kiểm tra giúp .”
mở hồ sơ, lấy ba bản đăng ký doanh nghiệp.
“Công ty thứ nhất, Silver Moon Marketing Limited, thành lập tháng Ba năm nay. Người đại diện là Lisa Wang. Số hộ chiếu của chỉ khác hai chữ so với hộ chiếu cũ của Jenny Chen, chị họ cô.”
Sắc mặt Lục Nhã Ninh khẽ biến đổi.
“Công ty thứ hai, Pacific Bridge Consulting Limited, thành lập tháng Năm. Địa chỉ đăng ký trùng tầng với công ty đầu tiên. thực tế, đó chỉ là một điểm nhận thư, văn phòng.”
dừng một nhịp, thẳng cô .
“Còn công ty thứ ba…”
Trong phòng họp bắt đầu dấy lên những tiếng xì xào.
“Công ty thứ ba, Golden Peak Investment Limited, thành lập tháng Mười Hai năm ngoái. Trong sáu tháng gần đây, tài khoản của công ty nhận bốn chuyển tiền từ Tập đoàn họ Trình, tổng cộng 70 triệu tệ. Và chỉ trong vòng ba ngày mỗi nhận, bộ tiền đều chuyển sạch sang một tài khoản cá nhân tại Singapore.”
ngẩng lên, thẳng Lục Nhã Ninh.
“Lục tổng, cô đoán xem tài khoản đó tên ai ?”
Gương mặt cô tái nhợt.
Trình Mặc Hàn siết c.h.ặ.t cây b.út, khớp ngón tay trắng bệch.
“An Hạ, đủ .” Anh nghiến răng, “Cô còn là của công ty, tư cách ở đây…”
“Trình tổng,” Lưu Kiến Bình ngắt lời, “cô An là khách mời do mời, quyền phát biểu. Hơn nữa những thông tin liên quan trực tiếp đến tài sản công ty, thành viên hội đồng đều cần .”
Một cổ đông lớn thẳng dậy: “An tổng, cô tiếp.”
lật sang trang tiếp theo.
“Đây là kê tài khoản cá nhân của Lục Nhã Ninh trong ba năm qua. Cứ mỗi ba tháng, tài khoản của cô chuyển 400.000 tệ sang một tài khoản tại Hồng Kông, ghi chú là ‘phí tư vấn’. Tài khoản thuộc về một công ty tên Hằng Huy, đại diện pháp lý là Trương Tiểu Yến.”
thẳng cô .