Mợ hai ở nhà xưa nay vốn quen thói ngang ngược, gì từng chịu cơn tức như thế bao giờ.
Bà lập tức gào lên gọi chú hai: “Anh c.h.ế.t , thấy đ.á.n.h ? Còn mau tay ?”
Chú hai do dự một chút, mợ hai càng tức dữ hơn: “Vương Ninh, cô dám đ.á.n.h ? Cô…”
Cánh tay đang giơ cao của bà chụp lấy ngay lập tức, , nhân cơ hội đó tuột luôn chiếc vòng vàng to tay bà xuống.
Ha ha ha, đến lúc trả cho , bà dựa cái gì mà đeo chứ?
Lần bà nhảy dựng lên thật sự: “Vòng của , vòng vàng của , mau trả cho , ơi, nó cướp vòng vàng của con.”
Phi!
là trơ trẽn hết mức, rõ ràng là mua, lấy thì gì sai chứ?
Bà nội cũng hận thể xông tới đ.á.n.h c.h.ế.t , nhưng bà với mợ hai chẳng ai dám đến gần.
giơ cao chiếc kẹp than đang đỏ rực, ai dám gần thì sẽ để kẻ đó một dấu vết vĩnh viễn bao giờ xóa .
Để họ , Trần Dung, loại dễ bắt nạt.
Vốn dĩ định cứ thế bỏ , ai bảo bọn họ còn tiếp tục quá quắt như thế.
Thế là nhanh tay lấy bộ nguyên liệu chuẩn cho bữa cơm tất niên mấy ngày nay, đổ sạch thùng rác.
Tất cả thứ.
Bất kể đắt rẻ, mua dễ khó, tất cả đều ném hết thùng rác.
“Ăn , đây chính là bữa cơm tất niên của các đấy.”
Nói xong câu đó, và tiêu sái rời ngay ánh mắt trợn trừng của bọn họ.
Trong nhà hàng còn bao món ngon đang chờ hai con , ai rảnh mà tiếp tục ở đây dây dưa với đám , phí thời gian hỏng tâm trạng.
Bố đuổi theo phía xe lâu: “Đợi với, hai con mà dẫn theo?”
Dẫn theo cái gì chứ!
Cả đời ông hèn nhát, mặt khác thì chẳng dám hé nửa lời, mà mặt thích oai tác quái.
Cứ để ông ở mà ăn Tết với gia đình ông , ở với bố ông, em trai ông, em dâu ông mà sống tiếp .
Cuối cùng và cũng ăn một bữa cơm tất niên thật ngon lành.
Mắt đỏ lên: “Cơm tất niên tự động tay đúng là thơm thật đấy.”
, chỉ cần vui thì cũng vui, thứ đều đáng giá, món gì cũng thấy ngon.
Bố gọi điện đến liên tục, , cũng .
đăng một bài vòng bạn bè, chín ô ảnh món ăn ngon kèm theo ảnh chụp chung của và .
dòng trạng thái: Ở bên mới là đoàn viên.
Bố là đầu tiên để bình luận: “Hai con ăn ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-nha-chong-cha-dap-hon-20-nam-me-toi-quyet-dinh-lat-nha-dem-giao-thua/5.html.]
lười chẳng buồn để ý đến ông, sở dĩ chặn ông chỉ là cố tình để ông tức c.h.ế.t mà thôi.
Bữa ăn ăn thoải mái, cũng ăn thoải mái.
“Dung Dung , đây lúc nào cũng để những điều nhất cho bố con, thậm chí để dành cho cả bà nội con nữa, từng nghĩ cho bản , nhưng bây giờ hiểu , ngoài con thì còn ai xứng đáng để hy sinh nữa.”
Tốt quá .
Cuối cùng cũng nghĩ thông, cũng hiểu rõ .
“Trước đây luôn cảm thấy là lấy chồng xa, nhà đẻ ở bên, nên coi ông bà nội con như bố ruột của , coi chú hai mợ hai như em trai em gái ruột.
“ bao nhiêu năm qua, càng đối xử với họ, họ càng thấy rẻ mạt, càng nghĩ tự nguyện dâng hiến, đúng là buồn quá.”
siết c.h.ặ.t t.a.y : “Mẹ , bây giờ nghĩ thông cũng muộn .”
Ăn uống cũng gần xong thì bố mới tìm đến chỗ chúng .
Đương nhiên cùng ông còn ông bà nội và cả nhà chú hai nữa.
Bà nội chỉ tay chọc thẳng trán : “Đồ hèn, hai con mày còn hưởng thụ thật đấy, nhà hàng mấy trăm tệ một bữa mà cũng dám bước .”
Mẹ ăn nốt miếng cuối cùng mới : “Tại dám? Tiền của , tại dám ăn?”
“Thế còn chúng tao thì ? Hai con mày ăn sung sướng, còn cả nhà chúng tao vẫn đang đói meo đây ?”
bật thiếu điều c.h.ế.t sặc: “Bà nội, sáu các mà cũng nổi một bữa cơm tất niên ? Bình thường ba bữa mỗi ngày đều do một cháu đấy thôi.”
“Ăn linh tinh! Hai con mày ném hết đồ ăn thùng rác , bảo chúng tao thế nào? Nấu bằng khí chắc?”
Trần Tuấn mấy miếng thịt còn bàn chúng mà nước miếng chảy ròng ròng:
“Mẹ ơi, con đói lắm , con mặc kệ, con nhất định ăn ở đây.”
Mợ hai thương con trai đến xót ruột, ông bà nội cũng thương đứa cháu cưng của đến hết lòng.
Cuối cùng ông nội lên tiếng: “Ăn, cứ ăn ngay ở đây một bữa, hai con đàn bà đáng ghét còn ăn thì chúng lẽ ăn ?”
Ha ha, ăn , bọn họ ăn thì cứ việc ăn, liên quan gì đến chúng chứ.
và ăn no , lười chẳng buồn xem bọn họ tiếp tục nổi điên.
lúc hai con dậy, ông nội lên tiếng: “Đi thanh toán tiền cơm cho bọn tao xong hãy cút.”
là chuyện hoang đường.
Mẹ trừng mắt ông: “Ai ăn đó trả tiền, tại trả cho các ?”
“Vốn dĩ là bữa cơm mày nấu, bây giờ mày trả thì ai trả?”
“ là nực , tiền thì đừng ăn, chẳng theo cách của các như là mất mặt lắm ?”
“Mất mặt cái gì, mày là con dâu tao, hiếu kính tao là chuyện mày nên .”
Mẹ đột nhiên ngẩng đầu lên, dùng giọng thật lớn : “Mọi tới xem , cả nhà già trẻ mấy ăn cơm mà còn chờ con dâu họ c.h.ử.i là đồ hèn trả tiền đây .
“Mọi thử phân xử giúp xem, bọn họ c.h.ử.i , đ.á.n.h , còn bắt trả tiền, như thế là đạo lý gì?”