BỊ NHÀ CHỒNG CHÀ ĐẠP HƠN 20 NĂM, MẸ TÔI QUYẾT ĐỊNH LẬT NHÀ ĐÊM GIAO THỪA

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đến ngày ba mươi Tết, chỉ nấu bữa sáng cho hai con , đến phần của bố cũng .

 

Cả nhà thức dậy, bụng đói cồn cào, ai nấy đều chằm chằm , đặc biệt là bà nội:

 

“Vương Ninh, mày nhất định chọc tức tao đúng ?”

 

Mẹ mỉm bình thản: “Mẹ , con nấu thì cũng dậy sớm , cuối cùng cũng phí thôi, tối nay con chuẩn hơn chục món lớn , đủ để ăn ngon.”

 

Nghe , bà nội mới miễn cưỡng rời khỏi bếp, nhưng lâu , mợ hai chắn mặt .

 

cố tình giơ tay lên lắc lắc mặt , rõ, tay bà thêm một chiếc vòng vàng to.

 

nhận ngay, đó là chiếc vòng mà năm bà nội tròn sáu mươi lăm tuổi, bỏ hai vạn tệ để mua tặng.

 

Vậy mà giờ đây đeo tay mợ hai một cách trơ trẽn như thế.

 

“Ôi chao, vòng vàng đúng là thật đấy, chị dâu , tối qua em chịu thiệt thòi nên tặng cái để em vui lên.”

 

thật sự vui vẻ.

 

Còn thì lạnh lòng.

 

Thứ mà bà còn nỡ mua cho bản , bà nội đem tặng cho mợ hai, sự thiên vị thật quá đáng.

 

Mẹ chiếc ghế nhỏ trong bếp, ánh mắt đờ đẫn.

 

Nước trong ấm sôi ùng ục, bốc nghi ngút.

 

Trên bếp bày đầy những nguyên liệu mà chuẩn sẵn.

 

Nhìn những thứ đó, thật sự cảm thấy đáng cho : “Mẹ, bữa cơm tất niên nhất định nấu ?”

 

Bà ngẩng đầu : “Đó là truyền thống của Trung Hoa mà, nấu ?”

 

“Tại ? Đoàn viên là ở bên yêu thương mới gọi là đoàn viên, còn ở cùng ghét thì gọi là cái gì?”

 

Bà như một chân lý nào đó, mắt lập tức ngập nước:

 

“Dung Dung , con…”

 

Nước mắt bà rơi từng giọt lớn.

 

ôm c.h.ặ.t lấy bà: “Không , vẫn còn con.”

 

Cả ngày hôm đó, từ sáng đến tối, hai con cứ ở trong bếp, ăn hạt dưa lướt điện thoại, thỉnh thoảng cho thêm củi bếp cho vẻ đang nấu nướng.

 

Những khác thì ngoài sân, ăn vặt, chuyện, lướt điện thoại, chờ bữa cơm tất niên của .

 

Không một ai bước bếp hỏi xem chúng cần giúp gì .

 

Đến trưa, bố một cái, nhưng ông chỉ hỏi:

 

“Trưa nay cơm ăn ? Mọi năm buổi trưa cũng ăn qua loa một chút mà.”

 

Mẹ gắp thêm củi bếp đất: “Không , một em xuể, đợi tối ăn cùng luôn.”

 

Bố vài đầy nghi ngờ, sân : “Mọi ăn tạm ít đồ ăn vặt , Vương Ninh một kịp.”

 

Chú hai chút ngượng ngùng: “Xuân Lan, em phụ giúp , thể để chị dâu một bận rộn .”

 

Mợ hai tỏ vẻ chán ghét: “ , cái bếp đất đó mặt khói bụi, sạch sẽ tiện lợi như bếp gas ở thành phố.”

 

Thật buồn , mới lên thành phố hai năm mà bộ tịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-nha-chong-cha-dap-hon-20-nam-me-toi-quyet-dinh-lat-nha-dem-giao-thua/3.html.]

 

Nước trong nồi cứ sôi sôi, sôi mãi ngừng.

 

Để nghi ngờ, vẫn liên tục cho thêm củi bếp.

 

Trên mái nhà khói bếp bay lượn lờ, ai cũng nghĩ chắc chắn đang nấu ăn.

 

Chúng tiếp tục lướt điện thoại đến tận chiều, lúc mới chợt : “Hình như mùi thơm thì cũng lắm, trông giống đang nấu ăn.”

 

Nói xong, bà đổ một gói gia vị lẩu nồi nước đang sôi.

 

Ngay lập tức, mùi thơm lan tỏa khắp nơi.

 

Cả đám ngoài sân đói cả ngày, ngửi thấy mùi thơm liền về phía với ánh mắt thèm thuồng.

 

Trần Tuấn chịu nổi nữa, ôm bụng chạy thẳng bếp:

 

“Bà già , đưa cho cái đùi gà , sắp c.h.ế.t đói !”

 

trừng mắt nó: “Cút, đùi gà cho mày .”

 

“Sao , , đêm ba mươi ăn ngon nhất, tối qua còn dẫn xuống bếp xem, đùi gà đùi vịt sườn tôm to đều , mau đưa đây.”

 

, cùng bật .

 

Chỉ một lát nữa thôi, bọn họ sẽ .

 

Năm nay, bữa cơm tất niên của họ chỉ thể là… gió trời mà thôi…

 

Trần Tuấn đói đến phát , lục tung cả bếp một hồi thấy gì, liền chạy tìm nó:

 

“Mẹ, trong bếp gì hết, đùi gà với tôm hôm qua con thấy đều còn.”

 

Mợ hai tin: “Không thể nào, tối qua còn cố ý kiểm tra mấy nguyên liệu đó, .”

 

Vừa bước bếp, mùi gia vị lẩu khiến bà cũng nuốt nước bọt:

 

“Vương Ninh, trời sắp tối , bao giờ thì ăn cơm?”

 

Mẹ cho thêm thanh củi cuối cùng bếp:

 

“Đói ? Bây giờ ăn .”

 

Mợ hai quanh bếp, ngoài cái nồi lớn đang bốc mùi thơm thì một đĩa thức ăn nào nấu chín.

 

“Ăn cái gì? Chẳng thấy món gì, cô định cho chúng ăn cái gì?”

 

đẩy bà ngoài: “Không vội, bàn đợi .”

 

Lúc mới thực sự bắt đầu xào thức ăn, nhưng bà chỉ hai món.

 

Một đĩa thịt bò và một đĩa tôm.

 

Bà đem hết đặt mặt : “Ăn tạm lót , lát nữa chúng còn .”

 

Một chậu đầy tôm, bóc một nửa cho .

 

Đến c.o.n c.uối cùng thì Trần Tuấn phát hiện, nó lập tức chạy ngoài phòng chính hét lên:

 

“Mẹ, bà nội, bà già đó đem hết đồ ngon cho con nhỏ vô dụng ăn !”

 

Căn bếp vắng vẻ cả ngày lập tức trở nên ồn ào náo nhiệt.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận