Lúc Mặt trời mọc khá sớm, năm sáu giờ sáng bên ngoài trời sáng rõ.
Trong nhà điều hòa, để cho mát mẻ, lúc ngủ buổi tối Mộc Thiêm tự nhiên đóng cửa sổ, lúc ánh nắng xuyên qua khung sắt bảo vệ và cửa lưới chống muỗi rọi phòng, nhanh ch.óng tỉnh dậy.
Ngay khoảnh khắc tỉnh, trong đầu Mộc Thiêm hiện những hình ảnh học đồ nướng tối qua, chút chắc chắn liệu đang mơ thực sự gặp hệ thống.
“917, đó ?”
[ đây, ký chủ trích xuất xe bán đồ ăn ngay bây giờ ?]
Xác định hệ thống vẫn còn đó, Mộc Thiêm lập tức tỉnh táo hẳn.
Tối qua hệ thống với , gói quà lớn Đồ nướng mà rút trúng bao gồm khóa học đồ nướng, xe bán đồ ăn, cũng như nguyên liệu thực phẩm, khi thành tiết học đầu tiên, thể trích xuất xe để tiến hành bán thử nghiệm.
“Xe bán đồ ăn sẽ xuất hiện từ hư ?”
Mộc Thiêm hiện tại đang là đối tượng trong khu tập thể chú ý, nếu đột ngột mọc một chiếc xe, chắc chắn sẽ khiến khác nghi ngờ.
[Xin ký chủ yên tâm, xe bán đồ ăn sẽ đưa đến mặt ký chủ theo quy trình chính quy.]
Mộc Thiêm thấy mới yên tâm, nhưng vẫn trích xuất xe ngay lập tức, vì dù hôm nay còn những sắp xếp khác.
Tối qua còn trăn trở nếu bày hàng thì bán gì cho , bây giờ hệ thống xuất hiện, chỉ dạy nghề mà ngay cả xe bán đồ ăn và nguyên liệu cũng cung cấp sẵn, giúp bớt bao nhiêu phiền não, cả nhẹ nhõm hẳn lên.
Mộc Thiêm nghĩ đến tay nghề học tối qua, bắt đầu mong chờ việc dùng xe hệ thống cung cấp để bán hàng. Tuy nhiên khi bày hàng, vẫn giải quyết căn nhà tầng một chút.
Sửa sang bộ thì chắc chắn thể, nhiều tiền đến thế, nhưng ít nhất thể khóa cửa chính, dọn dẹp vệ sinh , và sơn trắng tường.
Khi Mộc Thiêm tắt quạt rời khỏi phòng, Khang Khang ở phòng bên cạnh vẫn ngủ dậy, xác định Khang Khang vẫn đang ngủ mới trực tiếp vệ sinh cá nhân, xong xuôi thì bếp bữa sáng.
Tối qua cố ý mua ít đậu xanh, thậm chí còn ngâm bỏ tủ lạnh, giờ thể lấy nấu chè đậu xanh ngay.
Trong lúc nấu chè đậu xanh cũng rảnh rỗi, lấy bột mì và trứng gà khuấy thành hỗn hợp sền sệt bắt đầu bánh trứng.
Đậu xanh ngâm và đông lạnh khi nấu chỉ dễ nhừ mà còn tiết kiệm ít thời gian. Đến khi bánh trứng chiên vàng đều, trong bếp tỏa mùi thơm hấp dẫn của trứng hòa quyện với mùi bột mì thì mùi thanh mát đặc trưng của đậu xanh cũng bay từ nồi.
Chờ chè đậu xanh ngâm trong nước lạnh cho hạ nhiệt, Mộc Thiêm phòng gọi Khang Khang dậy ăn sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-5.html.]
Khang Khang mở mắt thấy , lúc đầu hình như vẫn còn ngái ngủ, đợi đến khi phản ứng thì cả tỏ vô cùng phấn khích.
“Em trai!”
Trí thông minh của Khang Khang quả thật cao, nhưng ai đối xử với thì vẫn . Sau khi liên tiếp mất bà nội và bố , Khang Khang chút cảm giác thiếu an , giờ thấy em trai, thể phấn khích cho , một loại cảm giác như cuối cùng cũng tìm .
Gió lười~
“Đi đ.á.n.h răng rửa mặt.”
Mộc Thiêm xong phát hiện Khang Khang chút mồ hôi ẩm áo, lên tiếng nhắc lau mồ hôi , quần áo.
Bệnh nhân mắc hội chứng Down dễ béo phì, thể trạng Khang Khang thì lùn và béo, dễ mồ hôi là chuyện bình thường. Khang Khang ngoan ngoãn gật đầu, dậy khỏi giường bắt đầu lau mồ hôi quần áo, mới đ.á.n.h răng rửa mặt.
So với bình thường, Khang Khang những động tác đặc biệt chậm, nhưng chậm thì chậm, cũng thể tự .
Khang Khang thể học những điều là nhờ bà nội năm đó dành vô thời gian và công sức từ từ dạy dỗ. Mộc Thiêm bên cạnh , ý định đưa tay giúp đỡ.
“Bà nội, con xong !”
Khang Khang rửa mặt xong nghiêm túc treo khăn mặt lên, xòe hai bàn tay cho bà nội xem rửa tay sạch sẽ.
Rõ ràng, việc Mộc Thiêm ở cửa nhà vệ sinh khiến Khang Khang ảo giác như bà nội vẫn đang ở bên cạnh , theo bản năng gọi lên.
Khi đầu phát hiện ngoài cửa bà nội, vẻ mặt Khang Khang rõ ràng chút bối rối. Khang Khang thực vẫn thể hiểu cái gì gọi là “cái c.h.ế.t”, nhưng ba liên tiếp qua đời cũng khiến mơ hồ hiểu vài điều.
“Đi thôi, ăn sáng.”
Mộc Thiêm an ủi Khang Khang thế nào, dứt khoát chuyển hướng sự chú ý. May mắn là chiêu thực sự khá hiệu quả, Khang Khang gật đầu theo bàn ăn.
Nồi chè đậu xanh hôm nay nấu ngon, đậu xanh đều nở bung, uống thấy thanh mát sảng khoái.
Khang Khang vẻ ăn ngon miệng, ăn kèm với bánh trứng thơm phức và uống liền ba bát chè đậu xanh lớn. Nếu Mộc Thiêm sợ no căng bụng, Khang Khang còn uống thêm.
Hôm qua ăn bên ngoài, Khang Khang cũng ăn ngấu nghiến, khẩu vị đặc biệt , điều khiến Mộc Thiêm khỏi nghi ngờ, đó bỏ đói .
Nghĩ đến lúc bà nội còn sống, vợ chồng nhà họ Vưu ngày nào cũng chỉ cằn nhằn lẫn , đoái hoài gì đến đứa con trai Khang Khang . Mộc Thiêm cảm thấy khi bà cụ qua đời, cặp vợ chồng đáng tin cậy bỏ đói con trai dường như cũng chẳng gì lạ.
Thực khi bà nội qua đời từng lo lắng, lo lắng rằng lớn tuổi giúp cặp vợ chồng trông con việc nhà, liệu họ cãi đến mức ly hôn , lúc đó Khang Khang chắc chắn sẽ họ đá qua đá như quả bóng. vạn ngờ tới, kết quả cuối cùng còn tồi tệ hơn nghĩ.