Móng giò nướng quả nhiên xứng đáng là một trong những mỹ vị top đầu của giới đồ nướng. Vừa mắt, nhiều khách hàng nổi, ưu tiên gọi món đầu tiên.
Số lượng móng giò nhiều, chỉ mấy chục cái, Lâm Lâm và các bạn may mắn đến sớm nên vẫn mua , đợi họ mua xong thì chỉ còn ba cái.
Khi cái móng giò nướng cuối cùng bán , trời tạnh mưa từ lâu. Một sinh viên cầm cái móng giò nướng thơm phức tay khoe khoang với bạn học xếp : “Nhìn , móng giò nướng than củi to thế , thơm thế ! là ngửi thôi thấy thơm .”
Con thật sự nên quá đắc ý, khoe xong, giơ móng giò lên c.ắ.n một miếng, kết quả cầm chắc tay, rơi thẳng xuống đất.
Cậu còn kịp phản ứng, một con ch.ó hoang chạy vọt tới, cúi đầu tha luôn cái móng giò mất.
“Móng giò của !” Cậu sinh viên hét toáng lên, nếu trong tay còn những xiên nướng khác, chắc định giật từ mồm con ch.ó .
“Con ch.ó : Cảm ơn sự ban tặng của thiên nhiên.”
Có đùa, cũng an ủi: “Thôi thôi, quy tắc của giới ch.ó , rơi xuống đất là của ch.ó, ông đừng chấp gì.”
“Cả một cái móng giò nướng to đùng của , cứ thế mà bay mất…” Cậu sinh viên hồi tưởng dư vị còn vương trong miệng, cảm giác đến nơi.
Không xa lắm, con ch.ó tha cái móng giò một bên ăn ngấu nghiến, cái cách nó ăn là ngay cái móng giò chắc chắn ngon tuyệt cú mèo.
Cậu thu hồi ánh mắt, nhịn trong xe: “Ông chủ ơi, thật sự còn móng giò nướng nữa ?”
“Thật sự hết , ngày mai đến sớm mua nhé.” Mộc Thiêm đồng cảm với việc móng giò của rớt xuống đất cho ch.ó ăn, nhưng nguyên liệu bán hết , cũng thể biến .
“Ông chủ, ngày mai chuẩn nhiều móng giò hơn nhé, móng giò nướng ngon quá, từng ăn cái móng giò nào thơm như thế.”
“Không chỉ ngon, mà còn xử lý sạch sẽ nữa. móng giò thế mới ngon, cảm giác ăn quầy nhà xong, ăn móng giò nướng ở quán khác nữa.”
“Ông chủ hứa với nhé, nhất định tiếp tục duy trì trình độ , chỉ cần hương vị quầy đổi, chắc chắn sẽ luôn đến ăn.”
Đối mặt với những lời khen ngợi của khách hàng, Mộc Thiêm mặt chỉ mỉm , nhưng trong lòng vẫn dâng lên một cảm giác thành tựu tự hào.
Móng giò bán hết, những xiên nướng khác cũng khách hàng chào đón nồng nhiệt, xếp hàng quầy bao giờ vơi bớt.
Hơn tám giờ tối, một cặp vợ chồng đang chạy bộ đêm gần đó mùi thơm thu hút. Họ kìm lòng , mỗi mua liền mười xiên đồ nướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-33.html.]
“Em bảo là chạy qua đường mà, ừm... cái chân gà nướng da cháy cạnh thịt giòn, thơm và thấm vị quá... Anh cứ chịu , giờ thì nhé…”
“Cho c.ắ.n một miếng nào. Ừm, chân gà đúng là ngon thật, món bánh gạo của cũng tồi, canh lửa vặn, ngoài giòn trong dẻo, em nếm thử xem.”
“Ngon thì ngon thật đấy, nhưng cảm giác công sức chạy bộ nãy giờ của chúng đổ sông đổ biển hết !”
“Không , mai chạy tiếp, mai chúng chạy qua phía là chứ gì.”
Hai vợ chồng cứ thế xổm bên hông xe mà ăn. Những vị khách bên cạnh thấy cuộc đối thoại của họ đều khẽ lắc đầu, rõ ràng là tin khi ăn đồ nướng thơm thế mà ngày mai họ thể nhịn ghé qua.
Mộc Thiêm hề quầy đồ nướng nhà sắp trở thành “vật cản” con đường giảm cân của cặp đôi , vẫn đang bận rộn nướng thịt cho khách.
Theo tiếng loa báo thanh toán vang lên liên hồi, nguyên liệu cuối cùng cũng dần cạn kiệt.
Sau cơn mưa, thời tiết lập tức trở nên mát mẻ. Khi bán xong và dọn hàng về nhà, Mộc Thiêm mở cửa sổ xe để đón làn gió đêm thổi , tâm trạng cảm thấy vô cùng thư thái.
Đêm mát mẻ thích hợp để ngủ, tối nay hiếm khi gian hệ thống để học mà lên giường sớm để đ.á.n.h một giấc thật ngon. Sau một đêm ngủ say, lúc thức dậy sáng hôm , gương mặt vẫn còn vương nét nhẹ nhàng.
Bác của Khang Khang đưa tới, thấy dáng vẻ tràn đầy sức sống của Mộc Thiêm, ông nhịn mà cảm thán trong lòng rằng tuổi trẻ thật .
Sau khi bác về, Mộc Thiêm bắt đầu xử lý nguyên liệu như thường lệ, còn Khang Khang thì quẩn quanh bên cạnh thỉnh thoảng giúp vài việc lặt vặt.
Trong khi hai đang bận rộn trong nhà, tầng bỗng nhiên tiếng động truyền xuống. Hôm nay là Chủ Nhật, lúc đầu Mộc Thiêm còn tưởng là do hai đứa trẻ tầng nghỉ học ở nhà nghịch ngợm, nhưng khi tiếng động ngày càng lớn, cảm thấy hình như là đang cãi .
“Tiếng gì thế?”
Sự tò mò của Khang Khang còn lớn hơn cả , ngước lên trần nhà một lúc phắt dậy chạy cửa, rõ ràng là ngoài để cho rõ hơn.
Mộc Thiêm sợ chạy thẳng đến cửa nhà xem náo nhiệt nên vội đuổi theo, chặn ngay khi mở cửa chính.
Ngay khoảnh khắc cửa mở, Mộc Thiêm chạm mặt bà Hồ nhà đối diện. Cậu đang cảm thấy ngại ngùng thì bà Hồ chẳng nề hà gì, trái còn nhỏ giọng chia sẻ với : “Mẹ chồng cái Hạ Quyên hôm qua mới tới, bảo là đến giúp trông cháu. Để dì cho mà , bà chồng đó đúng là vấn đề, vốn dĩ thằng con trai bà là kẻ lười biếng, cả nhà trông chờ tiền Hạ Quyên kiếm , mà bà còn đến kiếm chuyện…”
Mộc Thiêm thích xen chuyện nhà khác, nhưng xong cũng thấy xót xa cho Hạ Quyên tầng , cảm thấy chồng lười biếng như thì thà cô đừng còn hơn.
Gió lười~
là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay. Bà Hồ kịp dứt lời thì tiếng bước chân từ cầu thang, ngẩng đầu lên thấy Hạ Quyên đang dắt hai đứa trẻ xuống, bà vội chuyển chủ đề: “Khang Khang ở bên cạnh cháu ảnh hưởng đến việc bán hàng chứ? Nếu thì lúc cháu bán cứ gửi nó ở nhà dì, để bác nó qua nhà dì mà đón.”