Bạn cùng phòng cực phẩm

04.

“Nghỉ nhiều ngày như vậy mà bạn trai cậu không dẫn cậu đi chơi sao? Con gái phải đi ngắm cảnh bên ngoài nhiều mới mở mang tầm mắt chứ.”

 

“Mỗi năm tớ đều đi du lịch ba, bốn lần.”

 

Tôi cũng không phủ nhận việc này, đi vạn dặm đường hơn đọc vạn cuốn sách.

 

Tôi trả lời cô ta: “Hồi hè chúng tớ vừa đi Thanh Hải rồi.”

 

Cô ta gửi một tin nhắn thoại, giọng điệu nũng nịu, trong lời nói mang theo chút tự đắc: “Xem biển thì phải đi Tam Á chứ, sao lại đi Sơn Đông? Biển ở Tam Á mới đẹp chứ.”

 

Tôi vừa định trả lời thì tin nhắn của Chu Thắng Nam nhảy ra.

 

“Thanh Hải là tỉnh có diện tích đất còn lớn hơn cả bốn tỉnh Sơn Đông cộng lại, hơn nữa Thanh Hải không có biển.”

 

Tôi xóa tin nhắn đã soạn rồi viết lại: “Thắng Nam nói đúng đấy! Ở đó có rất nhiều hồ nước mặn, còn nếu là tỉnh thuộc Sơn Đông thì có Thanh Đảo, với mái ngói đỏ, cây xanh, biển xanh, trời xanh, cũng không hề kém cạnh Tam Á.”

 

“Tớ khuyên cậu nếu có điều kiện tài chính thì nên đi xem hết.”

 

Người mỗi năm đi du lịch ba bốn lần mà không biết về Thanh Hải, chẳng phải là đang tự vả vào mặt mình sao?

 

Trần Tĩnh Dao không trả lời tôi nữa, nhưng Lâm Uyển lại nhắn tin riêng cho tôi.

 

“Ha ha ha ha ha, cười c.h.ế.t mất! Cô ta còn chẳng biết Thanh Hải!”

 

“Cậu nói xem cô ta có thật sự là tiểu thư con nhà giàu không vậy?”

 

Tôi cong môi trả lời cô ấy: “Ai mà biết được, nhưng tớ thấy hơi nghi.”

 

08.

 

Tôi ở đoàn làm phim hai ngày.

 

Sáng sớm ngày thứ ba, biên tập đến đón tôi đến địa điểm tổ chức buổi ký tặng.

 

Buổi ký tặng dự kiến kéo dài hai tiếng đồng hồ nhưng vì lượng fan quá đông nên kéo dài đến bốn tiếng.

 

Vất vả lắm mới ký xong cho mọi người, lúc cầm điện thoại lên thì tin nhắn WeChat đã nổ tung.

 

Lâm Uyển đang điên cuồng spam tin nhắn trong nhóm bốn người.

 

“Má ơi má ơi má ơi, hóa ra Tiếu Tiếu chính là thần tượng của tớ, đại thần Mỉm Cười!”

 

“Tác giả mà tớ yêu thích nhất lại là bạn cùng phòng của tớ! A a a a a, điên mất rồi, mọi người mau xem này!”

 

Bên dưới là vài bức ảnh tôi chụp ở hiện trường ký tặng.

 

Chu Thắng Nam lại xuất hiện đúng lúc.

 

“Vậy là mấy quyển sách có chữ ký mà Tiếu Tiếu tặng cho chúng ta trước đây đều là thật sao, Tiếu Tiếu giỏi quá!”

 

Tuy rằng ngày thường cô ấy ít nói, nhưng trong việc vả mặt Trần Tĩnh Dao thì lại luôn làm rất chuẩn xác và tàn nhẫn.

 

Tôi trả lời tin nhắn của mấy người bạn cấp ba, rồi mới quay lại nhóm chat bốn người, vừa khéo nhìn thấy Trần Tĩnh Dao đã gửi một câu: “Đúng là gặp may.”

 

Có lẽ sau khi gửi xong cảm thấy không ổn nên lại lặng lẽ thu hồi.

 

Tôi coi như không thấy, tag Lâm Uyển và Chu Thắng Nam.

 

“Về rồi tớ mua quà cho mọi người.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận