Bạn cùng phòng cực phẩm

02.

 

3

 

Người muốn khoe khoang cuộc sống giàu có thì dùng xe sang, đồng hồ hiệu, hoặc ít nhất cũng là túi xách hàng hiệu, Trần Tĩnh Dao thì khác.

 

Suốt ngày khoe với chúng tôi mấy loại mỹ phẩm dưỡng da vài trăm tệ, hoặc cố gắng khoe mấy món đồ trang sức mấy ngàn tệ.

 

Cô ta đúng là một kiểu tiểu thư con nhà giàu khác biệt.

 

Bốn người chúng tôi có một nhóm chat nhỏ, cả ngày cô ta chỉ biết gửi hình chụp mấy đơn hàng online vào nhóm.

 

Ban đầu chúng tôi còn hùa theo khen vài câu, lâu dần cũng lười để ý.

 

Nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc cô ta thích thể hiện. Dù không ai quan tâm, cô ta vẫn tiếp tục gửi.

 

Một loạt hình chụp màn hình thanh toán thành công trên Taobao kèm theo một câu: “Ôi chao, hôm nay lại mua một đống đồ, mệt mỏi quá đi.”

 

Hoặc là cô ta sẽ đăng mấy tấm ảnh tự chụp đeo khuyên tai vàng, vòng cổ vàng: “Mọi người xem này, hàng xa xỉ thật sự có thể thay đổi khí chất một người.”

 

Mặc dù tôi không rõ cái gọi là hàng xa xỉ của cô ta là gì.

 

Khoe khoang thì cũng thôi đi, đằng này cô ta lại còn là người không biết giữ vệ sinh chung.

 

Mỗi ngày đều chuẩn bị chỉn chu gọn gàng cho bản thân mình, còn ký túc xá thì bị cô ta biến thành một bãi chiến trường.

 

Tất chân đã đi thì tùy ý nhét dưới nệm, nhà vệ sinh thì chất đầy quần áo bẩn, ăn xong thì vứt rác bừa bãi ra sàn.

 

Bốn người chúng tôi chia thành hai nhóm trực nhật, cô ta và Chu Thắng Nam một nhóm.

 

Gần như mỗi đợt vệ sinh đều do Chu Thắng Nam thực hiện, lý do trốn tránh việc dọn dẹp của cô ta cũng rất nực cười.

 

“Hôm nay tớ mới làm móng tay, làm việc không tiện lắm. Haizz, tốn mấy trăm tệ đó. Thắng Nam, cậu chịu khó làm hết một mình nhé, lát nữa tớ mời cậu ăn cơm.”

 

Hoặc là cô ta sẽ đeo khẩu trang, tay không ngừng khua khoắng trong không khí: “Dơ c.h.ế.t đi được, ở nhà tớ chưa bao giờ phải làm việc này, toàn là việc của người giúp việc.”

 

Chu Thắng Nam là người có tính cách hướng nội, cũng lười tranh cãi với cô ta, đôi khi tôi và Lâm Uyển không chịu được sẽ giúp cô ấy một tay.

 

Lâm Uyển bĩu môi than thở: “Còn người giúp việc nữa chứ! Nhà mà thuê được người giúp việc thì còn mặc quần áo một hai trăm tệ giống chúng ta làm gì? Cả ngày chỉ biết khoe khoang, có thấy cô ta khoe món đồ nào quá hai ngàn tệ đâu.”

 

“Thật muốn lật cái nệm của cô ta lên rồi chụp đống tất thối đó đăng lên nhóm sinh viên trường ghê đấy!”

 

Tôi cột chặt miệng túi rác rồi để ra cửa, cười nói: “Mới chỉ bắt đầu thôi, chúng ta còn phải ở chung bốn năm nữa, cứ từ từ mà làm quen thôi.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận