Bà Nội Cứ Thích Gọi Tôi Dậy Sớm

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội lập tức bật dậy từ sô pha, kéo tay bố , lóc: “Con ơi, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, cái Tô nó còn nhỏ, hiểu chuyện, từ từ dạy bảo nó, chịu khổ tí cũng ...”

 

trong ánh mắt bà chẳng hề chút ý định can ngăn thật sự nào, ngược còn lóe lên tia đắc ý khó phát hiện. Chỉ cần bố và em trai về phía bà cùng chĩa mũi dùi , bà sẽ hóa thành bà hiền hậu, đỡ” cho .

 

“Mẹ, đừng lúc nào cũng nhận thiệt thòi về , đứa con gái mất dạy con hận thể từng sinh nó.”

 

Thằng em trai bên cạnh châm chọc: “Bố đ.á.n.h đúng lắm! Chị quá quắt lắm , bà lòng nấu cơm mà chị còn hỗn hào như thế, là ai thì cũng điên tiết thôi!”

 

“Bà đừng tự trách, chúng cháu đều thấy hết mà.”

 

ôm một bên má nóng hổi, gia đình mặt, bỗng cảm thấy nực vô cùng.

 

“Được, là con hiểu chuyện. Đã thế thì con sẽ sai đến cùng cho xem.”

 

còn trẻ, bằng cấp, trong tay cũng chút tiền tiết kiệm mấy năm , tạm thời c.h.ế.t đói . Họ mẩy thì sẽ chơi đến cùng với họ.

 

đến bàn ăn xuống, bát cháo bàn nguội ngắt. Nhìn qua là mới nấu sáng nay, e là cơm thừa từ hôm qua.

 

Bà nội thấy xuống thì sụt sịt : “Mau ăn , ăn xong còn , kẻo muộn.”

 

chẳng còn sức lực mà tranh cãi xem ăn bát cơm . và vội vài miếng buông bát đũa, dậy chuẩn .

 

lúc , điện thoại của réo lên tiếng chuông báo thức inh ỏi.

 

7 giờ 20 phút.

 

Đây mới là giờ thật sự dậy.

 

Nghe thấy tiếng chuông, vẻ oan ức mặt bà nội tan biến ngay lập tức, đó là sự thỏa mãn như trút gánh nặng. Giống như cuộc chiến với , bà cuối cùng cũng giành thắng lợi vẻ vang.

 

dậy, phủi phủi nếp nhăn áo: “Đấy, chuông reo kìa, nhanh , muộn.”

 

Nói xong, bà chẳng thèm liếc lấy một cái, thong thả về phòng , đóng cửa .

 

Bố thấy cũng ngáp một cái, lững thững về phòng ngủ bù.

 

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cả gia đình nãy còn vây lấy chỉ trích ầm ĩ, giờ ai nấy đều về phòng đ.á.n.h giấc. Phòng khách chỉ còn trơ trọi .

 

căn phòng trống hoác, bỗng thấy chuyện thật hoang đường.

 

Họ đúng là thừa năng lượng để hành hạ , bởi vì trong lúc bán mạng việc, họ thể thoải mái ngủ bù.

 

Thật châm biếm .

 

Đến công ty, bước khu văn phòng, đồng nghiệp ngược chiều trố mắt :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-noi-cu-thich-goi-toi-day-som/chuong-4.html.]

“Tô Tô, thế ? Sắc mặt tệ quá mất.”

 

Giọng cô lớn nhưng cũng đủ thu hút vài ánh mắt quan tâm xung quanh. gượng gạo nặn một nụ , lắc đầu bảo nhưng trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.

 

Vừa xuống chỗ việc, còn kịp mở máy tính, bóng dáng sếp Trương xuất hiện ở cửa văn phòng, ánh mắt sắc bén quét về phía : “Lâm Tô Tô, cô văn phòng một chuyến.”

 

Tim thót lên một cái, vội vàng dậy theo.

 

Trong phòng, sếp Trương chỉ chiếc ghế đối diện, thẳng vấn đề:

 

“Gần đây trạng thái của cô tệ. Nếu thể cân bằng giữa gia đình và công việc, nghĩ việc thăng chức của cô cần xem xét . Công ty cần một Giám đốc kinh doanh phong độ thất thường như thế.”

 

Hơi thở như ngưng trệ, hiểu ý sếp. Nếu phi vụ hợp tác thành công, chuyện thăng chức của coi như ván đóng thuyền. trạng thái hôm nay của và sự quấy rầy của bà nội hôm qua khiến sếp Trương e ngại.

 

siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, cổ họng nghẹn ứ: “Sếp Trương, sai . Phương án chuẩn hơn một tháng, chi tiết đều rà soát kỹ lưỡng, xin sếp cho thêm một cơ hội, nhất định sẽ đàm phán thành công.”

 

Sếp Trương , im lặng vài giây, cuối cùng cũng gật đầu cho một cơ hội: “Nói cho những chi tiết chốt xong hôm qua .”

 

vội vàng lấy tài liệu chuẩn để rà soát với sếp.

 

lúc chúng đang bàn đến vấn đề then chốt là tỷ lệ ăn chia, điện thoại của đổ chuông.

 

theo phản xạ vớ lấy điện thoại, là bà nội.

 

thật sự hiểu bà gọi điện giờ để cái gì.

 

hoảng hốt tắt chuông, rối rít xin sếp Trương. Sếp nhíu mày, gì, hiệu cho tiếp tục.

 

mới hai câu, điện thoại rung lên bần bật, vẫn là bà nội.

 

Lòng bốc hỏa, bèn tắt nguồn luôn điện thoại.

 

Nào ngờ ngay giây , chiếc điện thoại dự phòng trong túi áo réo vang.

 

Mặt sếp Trương sầm xuống, giọng lộ rõ vẻ thất vọng: “Cô điện thoại , xử lý xong việc riêng hẵng bàn công việc.”

 

c.ắ.n môi, ấn nút , giọng sốt sắng của bà nội lập tức vang lên oang oang trong ống :

“Tô Tô ! Sao giờ mày mới máy? Ăn cơm trưa ? Xong việc thì nhớ về nhà sớm mà nghỉ ngơi nhé, đừng la cà ở bên ngoài.”

 

“Bà ơi, cháu đang bàn hợp đồng quan trọng với sếp, bà ơn đừng gọi nữa ?”

 

Đầu dây bên , giọng bà lập tức nghẹn ngào, vẫn là cái lý lẽ muôn thuở : Bà quan tâm , tại điều.

 

lúc chẳng còn tâm trí những lời lẽ đầy mùi “ xanh” của bà nữa.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận