day day huyệt thái dương đang đau nhức, lê bước chân nặng trịch phòng khách.
Lục trong ngăn kéo tìm t.h.u.ố.c trị suy nhược thần kinh.
Giấc ngủ của vốn , cộng thêm công việc áp lực cao, nếu uống t.h.u.ố.c thì đêm nay e là thức trắng.
Trở phòng ngủ, kiểm tra báo thức điện thoại một nữa mới xuống.
Mí mắt nặng trĩu mở lên nổi nhưng dây thần kinh thì căng như dây đàn, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng dễ dàng giật tỉnh giấc.
Không qua bao lâu, mới mơ màng ngủ .
“Tô Tô! Dậy mau lên! Mặt trời chiếu đến m.ô.n.g !”
một nữa giật tỉnh giấc khỏi cơn mơ.
Gần như theo phản xạ điều kiện, vớ lấy điện thoại bên cạnh.
5 giờ tròn.
Khoảnh khắc đó, tất cả sự mệt mỏi, uất ức và nhẫn nhịn bùng nổ trong tích tắc.
chằm chằm con màn hình điện thoại, một cơn giận dữ đầy bực dọc xộc thẳng lên đỉnh đầu.
“Bà ơi, bà ơn đừng gọi cháu nữa ?”
“Cháu là đặt báo thức , hơn 7 giờ mới cần dậy, bà gọi cháu lúc 5 giờ cái gì?”
Bà nội đến bên giường, giọng vẫn mang vẻ cấp thiết quen thuộc:
“5 giờ còn sớm á? 8 rưỡi cháu khỏi nhà, đ.á.n.h răng rửa mặt ăn sáng chẳng tốn thời gian ? Nhỡ tắc đường thì thế nào? Dậy sớm một chút chắc chắn sai .”
“Cháu cần ăn sáng! Trên đường cháu mua tạm cái gì ăn là !”
“Cái cháu cần là ngủ! Là nghỉ ngơi!”
chỉ đầu , giọng kìm mà hét lên:
“Bà ơi, cháu suy nhược thần kinh, bác sĩ bảo cháu bắt buộc ngủ đủ giấc, bà cứ dăm bảy lượt hành hạ cháu thế , ngày mai cháu việc xảy sai sót thì ? Cháu đuổi việc thì thế nào?”
Nụ mặt bà cứng , bà dáng vẻ kích động của , vành mắt đỏ lên.
“Bà... bà cũng là cho cháu thôi mà, sợ cháu kịp...”
“Muốn cho cháu thì đừng phiền giấc ngủ của cháu nữa!”
cắt ngang lời bà, trong giọng lạc vì .
“Bà công việc quan trọng với cháu thế nào ? Bố cháu còn đang đợi tiền lương của cháu để phẫu thuật đấy! Nếu cháu đuổi việc, tiền phẫu thuật tính đây? Bà bao giờ nghĩ đến những chuyện ?”
“Bà định hại cháu... bà chỉ sợ cháu muộn...”
tung chăn bước xuống giường, vơ lấy áo khoác tròng đại lên , một lời lao cửa.
Đẩy bà ngoài xong, đóng sầm cửa khoá trái.
dựa lưng ván cửa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-noi-cu-thich-goi-toi-day-som/chuong-2.html.]
quá nóng nảy nhưng thật sự chịu đựng nổi nữa .
Quay giường, trùm chăn kín đầu, cuộn trong chăn để cách ly âm thanh.
Thuốc dường như cuối cùng cũng tác dụng, cộng thêm sự mệt mỏi đến cùng cực, mà chìm giấc ngủ mê man.
Không qua bao lâu, một tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên.
Kèm theo đó là giọng dè dặt của bà nội:
“Tô Tô , dậy ăn sáng cháu, bà nấu cháo với ốp trứng cháu thích đấy, ăn nhanh là nguội mất.”
giật tỉnh giấc, cả ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Vớ lấy điện thoại xem, mới 5 giờ 30 phút. Tính từ lúc bà gọi đến giờ, mới chỉ trôi qua vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ.
Một cảm giác bất lực sâu sắc trào dâng, cuốn phăng ý chí. giường, đến một ngón tay cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Cơn buồn ngủ như thủy triều ập đến nhấn chìm nhưng thần kinh thì vẫn căng như dây đàn. Cái cảm giác thể xác ngủ rũ rượi nhưng não bộ cách nào thả lỏng , quả thật là sự giằng xé như bức phát điên.
“Tô Tô ? Có thấy ?”
Giọng bà nội nhẹ hơn một chút, mang theo vài phần thăm dò.
“Cháo bà ninh nhừ lắm , cho dày đấy, dậy ăn một chút ngủ tiếp cũng mà.”
nhắm nghiền mắt, nghiến c.h.ặ.t răng, cố nén để bật tiếng trả lời.
Trong cơn mơ màng, những ký ức bà gọi dậy quá sớm ngày xưa ùa về như thác lũ.
Đó là mùa đông năm học lớp 11, phát hiện bệnh nặng nhập viện. Bố túc trực ở bệnh viện cả ngày lẫn đêm nên gửi gắm cho bà nội từ quê lên.
Ngày mới đến, bà cam kết với bố chắc nịch, rằng sẽ chăm sóc thật chu đáo. Nhìn bà hiền từ, trong lòng khi cũng vui mừng khôn xiết.
mơ cũng ngờ, ngay rạng sáng hôm , bà chạy phòng lay dậy.
“Tô Tô! Dậy nhanh lên! 6 giờ rưỡi ! Còn dậy là muộn học đấy!”
mơ mơ màng màng hỏi : “Bà ơi, trời còn sáng mà, 6 giờ rưỡi ạ?”
“Cái con bé , ngủ đến mụ mị đầu óc !”
Bà chẳng chẳng rằng ném thẳng quần áo .
“Mặc nhanh lên! Bà hâm nóng cơm hết , ăn xong thì học ngay, đừng để thầy cô phê bình là muộn.”
Lúc đó còn nhỏ, chẳng dám trái lời bà, đành mò mẫm mặc quần áo trong bóng tối. Bà bưng bát cháo ấm lên, vội và lùa vài miếng bà giục khỏi nhà.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước ngoài, c.h.ế.t lặng.
Bên ngoài tối đen như mực, đường vắng tanh một bóng .
Làm thể là 6 giờ rưỡi ?
cửa nhà, gọi bà mở cửa cho nhưng cửa khóa trái từ bên trong.
Gió lạnh thấu xương khiến run lẩy bẩy, trong lòng tràn ngập tủi và sợ hãi. Không còn cách nào khác, đành lầm lũi bộ đến trường. Mãi đến hơn 6 giờ, các bạn học mới lác đác kéo đến.