Ảnh Vệ

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là… âm phủ ?

Ta mở mắt, nóc nhà quen thuộc nhưng sương khói mờ ảo rơi trầm tư.

Bây giờ đãi ngộ nhân văn của địa phủ ? Ch.ết còn chia cho căn phòng giống hệt lúc còn sống?

“Yô, còn tỉnh còn định ném trong hũ t.h.u.ố.c đấy.”

Ta khó khăn đầu, liền thấy Ảnh Tam giường đang ngừng quạt bếp lửa để sắc t.h.u.ố.c.

“Ảnh Tam, xuống địa phủ sắc t.h.u.ố.c thế?”

Biểu cảm của Ảnh Tam cứng đờ, đó miệng nhưng mặt : “Muội còn thêm một câu nữa liền cho xuống âm phủ thật.”

Ta lập tức dứt khoát ngậm miệng.

May thể chắc chắn một điều là vẫn còn sống, hơn nữa còn thuận lợi về Vương phủ.

Theo nhưng gì Ảnh Tam , ba ngày bọn họ phát hiện còn chút tàn trong bụi cỏ ở cạnh bức tường phía hậu viện, còn là A Hoàng ngừng sủa dẫn những khác tới, nếu khả năng cứ như nghẻo luôn trong bụi cỏ mà ai .

A Hoàng, mười điểm! Ngày mai sẽ cho con thêm thịt!

mà, thấy bộ dạng của như Thế T.ử điện hạ tức giận nhẹ, ngay ngày hôm đó liền tìm Vương Gia cãi một trận. Hôm nay thấy tỉnh cãi .”

“A…” Ta vội vàng cúi đầu vết thương, ý đồ bỏ qua chủ đề .

Ảnh Tam thở một , nặng nề đặt bát t.h.u.ố.c lên đầu giường dặn dò: “Được , đừng nghĩ nhiều, uống hết bát t.h.u.ố.c nghỉ ngơi , báo với Thế T.ử điện hạ.”

Ta đưa mắt tiễn rời , mặt mày nhăn nhó uống cạn bát t.h.u.ố.c.

Chắc là trong t.h.u.ố.c bỏ thêm d.ư.ợ.c liệu an thần, bao lâu . Chỉ là trong mơ màng, dường như cảm nhận một thứ gì đó lạnh lẽo nhưng mềm mại chạm trán . Ta cưỡng ép bản mở mắt, lờ mờ thấy khuôn mặt của Thế T.ử điện hạ.

“Ngủ .” Ngài vuốt gò má , ánh mắt dịu dàng đầy lưu luyến: “Đợi thêm một thời gian nữa, tất cả đều sẽ giải quyết.”

Từ đó trở , cũng thấy Thế T.ử điện hạ nữa.

Ta cứ ngủ mê mệt như cho đến khi cơ thể khôi phục, mới Ảnh tam cho phép xuống giường.

đến khi thể vận động bình thường, theo thói quen nóc phòng của Thế T.ử điện hạ, đúng lúc thấy đại thái giám mang thánh chỉ tới.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu , nữ nhi Liễu tướng Liễu Như Vân phẩm hạnh đoan trang, kính cẩn đoan mẫn, đặc biệt ban hôn cho Yến Vương Thế T.ử Giang Cảnh Dịch…”

lời đó đều còn thấy, chỉ ngây ngốc Thế T.ử điện hạ trong phòng. Đã lâu gặp, ngài hình như gầy , sắc mặt cũng như đây.

, là ngủ đủ giấc ?

Ta chút lo lắng, đột nhiên nhận nào đến lượt bản lo lắng.

Thế T.ử thành hôn , đến lúc đó tự khắc lo lắng cho ngài , yêu thương ở bên ngài .

Ảnh Ngủ Ảnh Lục khi tin cũng tới tìm , thấy sắc mặt lo lắng của họ cũng chỉ thể mỉm , để ý.

Bởi vì là ảnh vệ, ảnh vệ thuộc về Thế T.ử điện hạ.

đến ngày hôm , chúng liền nhận tin tức giải tán Ảnh Vệ doanh.

Cũng , bất luận Yến Vương với Thế T.ử điện hạ vì mục đích gì mà đồng ý hôn ước, thì Thừa tướng và vương phủ chắc chắn sẽ qua nhiều hơn, nếu cẩn thận để lão hồ ly phát hiện sự tồn tại của ảnh vệ thì kế hoạch khổ công gây dựng bao lâu nay sẽ đổ sông đổ bể.

Đối với việc tất cả ảnh vệ đều ý kiến gì, trong vòng một đêm, biệt viện chúng từng ở giống như từng đặt chân đến đây, khu vực bình thường vẫn dùng để huấn luyện giờ cũng trống .

Ảnh vệ, giải tán .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ve/chuong-7.html.]

Ta là rời cuối cùng, trong đêm tối đen như mực, ngay cả mặt trăng cũng mây đen che lấp.

Điều khiến ngờ tới là, khi đang nghĩ tiểu viện nơi bản từng ở, thấy Thế T.ử điện hạ đơn độc ở giữa sân.

Ta há miệng, cuối cùng vẫn là gì, một nữa ẩn trong bóng tối chuẩn rời .

Thế T.ử điện hạ gọi .

Ngài về phía , ánh sáng lờ mờ khiến rõ sắc mặt của ngài , chỉ thể ngây ngốc đó Thế T.ử đến mặt .

“Ảnh Cửu,” Thế T.ử gọi : “Ngươi ?”

Ta trả lời theo thói quen: “Vâng thưa điện hạ.”

Thế T.ử nở nụ : “Bây giờ ngươi là ảnh vệ nữa, cần cung kính với như .”

Ta trầm mặc gì.

, vặn ngươi , cho ngươi thứ .” Nói xong Thế T.ử đưa tay về phía .

Mây đen dần dần tản , ánh trăng từng bước leo lên bàn tay ngài , lúc đó mới nhận thứ tay Thế T.ử là một hộp son .

“Đây là...”

Thế T.ử mở nắp hộp , dùng ngón tay chấm một chút màu: “Bức tranh ban đầu vẽ cho ngươi vẽ xong , chỉ là vẫn bồi xong, sợ là thời gian nữa. Cái coi như là nhận .”

Ta lùi về phía hai bước, lắc đầu : “Không cần, vẫn nên tặng cho Thế T.ử phi .”

“Hazz..” Thế T.ử điện hạ khổ: “Quả nhiên ngươi vẫn tức giận.”

Ta đang định cãi , nhưng lời thật lòng: “ , giận .”

“Hửm?” Ngài ngẩn , giống như dỗ dành hài t.ử nhẹ giọng : “Đừng giận nữa, cái thực sự là tặng cho ngươi, thật khi cấm túc chuẩn xong , ai ngờ ngươi thẳng đến Bắc Cương.”

“Điện hạ đây là ý gì? Người sắp thành hôn ...”

Ta còn xong, Thế T.ử liền đưa tay giữ cằm, ép đối điện với ánh mắt của ngài . Ngón tay chấm son miết nhẹ lên môi , tỉ mỉ thoa một lượt từ đầu đến cuối.

Trong đầu tự chủ hiện lên cảnh ngày đó Thế T.ử chấm nét chu sa lên bức tranh đó.

Giống quá mất, ngay cả ánh mắt dịu dàng quyến luyến cũng giống, đến cảm giác choáng váng đắm chìm đó của cũng giống hệt.

“Ngươi coi như lòng đổi cũng , phong lưu thành tính cũng , nhưng đây đích thực là việc ngay lập tức.”

Nói xong, Thế T.ử mượn ánh trăng chăm chú một lượt hài lòng : “Tiểu Cửu tỷ tỷ quả nhiên xinh .”

Ta cực kỳ kinh ngạc, quên luôn cả việc né tránh bàn tay của Thế Tử.

“Tiểu Cửu tỷ tỷ, nàng thích ?"

Ta thẳng thắn: “Thích.”

“Thích điều gì? Ta là son?”

“Thế Tử.”

Thế T.ử điện hạ thêm một lát, cuối cùng kéo lòng.

“Ta cũng thích.” Ta thấy tiếng nỉ non nhẹ nhàng bên tai: “Ta thích nàng, ảnh vệ của .”

“Nàng chỉ cần nhớ, nàng là ảnh vệ của riêng , Giang Cảnh Dịch.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận