“Kẻ ngốc còn .” Không tiếp vấn đề , chuyển ánh mắt về phía bãi săn, nhanh liền tìm bóng dáng của Thế T.ử điện hạ.
Chỉ thấy Thế T.ử điện hạ bên cạnh một đám , các thế gia công t.ử xung quanh đang kiểm đếm thú săn trong tay, thấy Thế T.ử chút thu hoạch nào liền nhao nhao giễu cợt.
“Ai yo, điện hạ ngay cả thỏ mà cũng săn , xem trầm mê t.ửu sắc lâu quá, bản lĩnh của Lão Yến Vương cũng quên hết .” Một tên dẫn đầu cố ý vẻ kinh ngạc châm chọc .
Ta đó, chính là nhi t.ử của Liễu Thừa tướng, cậy phụ là cữu cữu của Thái Hậu nên ít hách dịch với khác, đến Thế T.ử của phủ Yến Vương mà cũng dám ức h.i.ế.p.
Thấy nhíu mày nhăn mặt, Ảnh Ngũ liền chủ động giải thích đầu đuôi ngọn ngành: “Hôm nay trời sáng liền đến vương phủ mời Thế T.ử điện hạ đến bãi săn săn b.ắ.n, tuy là mời, nhưng gọi là khiêu khích mới đúng, Thế T.ử điện hạ thực sự từ chối nên mới đến… gì !”
Ảnh Ngũ kéo , ngăn cản động tác nhảy xuống của : “Muội quên mất chúng xuất đầu lộ diện ? Nếu để khác vương phủ dưỡng ảnh vệ là xong đó.”
“Ta quên.” Ta gỡ tay , chằm chằm đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của Thế T.ử điện hạ, lạnh lùng : “ – điện hạ trút giận thì vẫn thể.”
Phía bên Liễu công t.ử đang chuẩn nhảy lên ngựa, tại con ngựa đột nhiên kinh sợ, hí lên một tiếng hất từ lưng ngựa xuống.
“Ya.. ya” Liễu công t.ử hét lên, khi ngẩng mặt lên mới nhận răng cửa của bản mẻ mất một miếng.
Những xung quanh nhịn mà thành tiếng, Liễu công t.ử nhếch nhác đang thều thào vì đau nên gì , đổi thành Thế T.ử điện hạ tiến lên, bộ dạng quan tâm hỏi thăm:
“Liễu công t.ử, răng của ngươi… vẫn là về xem .”
Liễu công t.ử cam tâm trừng Thế T.ử một cái, che miệng cùng đám hầu vây quanh rời .
Không còn dẫn đầu, việc săn b.ắ.n cũng chỉ thể coi như kết thúc. Thế T.ử điện hạ cuối cùng trong đám , điệu bộ chậm chạp dây dưa, nhưng ánh mắt luôn về một gốc cây ở gần bãi săn.
Ta trốn trong tán cây ngài liếc như , dọa đến mức rơi hòn đá đang cầm trong tay xuống đất.
Không chứ, ẩn nấp kỹ như mà vẫn ngài tìm , ánh mắt của điện hạ quá đó.
Đáng tiếc là vốn dĩ định dùng mánh khóe cũ thêm mấy tên ngã ngựa gãy răng nữa mới .
Khi đó e ngại nhiều nên Thế T.ử điện hạ cũng gì thêm, nhưng đến khi về đến vương phủ, Ảnh Ngũ ném cho ánh mắt tự cầu phúc , chớp mắt một cái thấy .
Được lắm Ảnh Ngũ, đợi về nhất định sẽ mặt Ảnh Lục!
Trong lòng đang nghiến răng nghiến lợi, nhưng mặt Thế T.ử điện hạ vẫn co ro như con chim cút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ve/chuong-4.html.]
“Vừa vẫn to gan ?” Thấy từ đầu đến cuối chỉ cúi gằm mặt, Thế T.ử điện hạ dứt khoát cúi xuống, nghiêm nghị : “Sao bây giờ gì?”
Ta: “Sợ Thế T.ử điện hạ đuổi khỏi phủ.”
Cmn, lời trong lòng mất .
“Ồ~ Ngươi sợ cái .” Thế T.ử kéo dài âm cuối, giống như thực sự đang suy nghĩ xem để đuổi ngoài, “Ngươi nếu vì hành động của ngươi mà bại lộ bản thì sẽ hậu quả gì ?”
“Ta .” Ta vẫn như cũ cúi đầu , “ thấy Thế T.ử ức h.i.ế.p.”
Thế T.ử điện hạ ngây , mà nở nụ , đưa tay vén sợi tóc rũ xuống mặt .
“Đa tạ, vui.”
Ta kìm ngẩng đầu lên, đôi mắt mang theo ý đó, cũng cong khóe miệng.
“Điện hạ vui là .”
Ta vốn tưởng rằng, nhi t.ử ngã gãy răng, Liễu Thừa tướng thế nào cũng sẽ đến cửa một trận, nhưng ngờ rằng qua một tháng mà vẫn thấy động tĩnh gì.
Vậy cũng , nếu thực sự đám Thừa tướng phát hiện là do tay động tay động chân thì lẽ chỉ thể lấy cái ch.ết để chứng minh sự trong sạch của phủ Yến Vương.
khi đang yên tâm nên ăn thì ăn nên uống thì uống, thì lão hồ ly xui xẻo đó đột nhiên đến cửa thăm hỏi.
Hôm đó đúng ngày nhiệm vụ, lòng lo sợ bất an mái nhà của phòng khách, cạy ngói tạo thành một kẽ hở quan sát tình hình bên , phòng ngừa nếu xuất hiện tình huống ngoài ý thì thể kịp thời chi viện.
Liễu Thừa tướng hiện nay đang thịnh thế, hơn một nửa quan viên trong triều đều là của lão hồ ly , thêm Thái Hậu chỗ dựa. Vì Yến Vương cũng thể nể mặt Liễu Thừa tướng, miễn cưỡng từ giường bệnh dậy để tiếp đón.
Ta thấy Thế T.ử điện hạ nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng thể gì, dìu Yến Vương tiến phòng.
Tiếng trò chuyện trong phòng đứt quãng rõ ràng, chỉ thể thấy khí vốn dĩ cũng coi là hòa hợp đột nhiên trở nên yên tĩnh, động tác uống của Yến Vương cứng ngắc tại chỗ, Thế T.ử điện hạ cũng mở to mắt với vẻ mặt thể tin .
Ta cúi thấp xuống, áp sát kẽ hở mới rõ Liễu Thừa tướng đang gì.
“Thế T.ử điện hạ tướng mạo tuấn, tiểu nữ cũng đến tuổi gả , nếu ông trời tác hợp bằng...”
Liễu Thừa tướng mặt nhưng trong ánh mắt hề ý : “Không bằng, chọn ngày để Bệ hạ ban hôn .”