Ví dụ như , Thế T.ử điện hạ ngoài mang về một đống đồ chơi nhỏ, cho Ảnh Ngũ một bảng chữ mẫu, cho Ảnh Tam thảo d.ư.ợ.c vân vân, còn cho một thanh kiếm lá liễu.
“Đặc biệt tìm thợ rèn chế tác đó, ngươi xem bên còn khắc tên của ngươi.” Thế T.ử điện hạ bước gần, đưa mặt khắc chữ về phía chỉ chỉ.
Ta âm thầm thu thanh đao , theo thói quen quỳ xuống:”Thuộc hạ đa tạ Thế Tử.”
Thế T.ử điện hạ gì, nửa quỳ nửa nửa mặt vùi đất: “Vậy ngươi thích ?”
Ta gì đó: “Thuộc hạ thích.”
Cằm một bàn tay sạch sẽ ấm áp nắm lấy, ép ngẩng mặt lên thẳng Thế T.ử điện hạ.
“Vậy thì ?” Ngài chằm chằm, giống như chút mong chờ chút căng thẳng hỏi: “Ngươi thích ?”
Những gì nghĩ trong lòng gì ngăn cứ tuôn : “Thích.”
Khóe miệng Thế T.ử điện hạ hiện lên nụ hài lòng: “Thích như nào?”
…
Vậy nên mới một màn như phần mở đầu.
Thực tế chứng minh, Thế T.ử điện hạ chọc giận nhẹ, cho đến ban đêm tiến cung tham gia yến hội ngài vẫn trưng bản mặt , thấy ẩn trong chỗ tối cách đó xa cũng liền nhíu mày nhăn mặt.
Điện hạ, đây là thọ yến của Thái Hậu đó, đừng dở thói chứ!
May Thế T.ử điện hạ cuối cùng vẫn lấy đại cục trọng, đến cung yến liền đổi sang vẻ mặt tươi , uống rượu lấy vui, giống hình tượng một tên thế gia công t.ử quần là áo lụa. Chỉ chân giò kho tàu bàn nghĩa khí nuốt nước bọt.
Điện hạ dù gì cũng đến , đừng chỉ uống , mau ăn gì chứ.
Khi đang đau lòng vì những món ngon chỉ thể mà thể ăn, Thế T.ử điện hạ dâng lên lễ vật mà ngài chuẩn .
“Dịch nhi trưởng thành , chỉ ngày càng tuấn, mà còn hiếu thuận.” Thái Hậu nhận lấy thọ lễ Thế T.ử điện hạ dâng lên, thờ ơ , “ Dịch nhi cũng siêng năng khổ luyện, kế thừa y bát của phụ con.”
Tiểu Hoàng Đế mới mười tuổi liếc Thái Hậu, Thế T.ử điện hạ đang quỳ ở đó, yết hầu khẽ động nhưng cuối cùng dám gì.
Thế T.ử điện hạ nở nụ , cung kính chắp tay thong thả ung dung trả lời: “Đa tạ Thái Hậu chỉ điểm, nhưng Dịch nhi vô tài vô năng, đời chỉ mong thể bình an suôn sẻ, càng dám đến việc dẫn binh đ.á.n.h trận như phụ .”
Lời , Công chúa Quý Phi, trọng thần triều đình đến tham gia thọ yến hoặc là thầm hoặc là lắc đầu thương tiếc.
Thế nhân đều , Yến Vương Giang Quân chinh chiến một đời, dũng mãnh chống địch, thể coi là công lao hiển hách. sinh một Thế T.ử phế vật Giang Cảnh Dịch cả ngày chìm đắm trong t.ửu sắc, binh pháp văn lược đều thông. Nào còn sợ vị Yến Vương bệnh liệt giường lâu, , Giang Cảnh Dịch cũng chỉ là bùn nhão trát lên tường. Vì đối với Yến Vương phủ nhạo , tiếc nuối thở dài cũng .
chỉ thấy, phía khuôn mặt thờ ơ , chính là hai bàn tay đang siết c.h.ặ.t trong ống tay áo.
Ta nấp trong bóng tối, Thế T.ử điện hạ cô đơn ở một góc trong yến tiệc ồn ào, xung quanh đến yến tiệc linh đình, ngài uống hết ly đến ly khác, cho đến khi hai mắt mờ , bắt đầu chỉ chỏ chê ngài .
Trái tim như ai nhéo, đưa mắt chỗ khác, Thế T.ử điện hạ như .
Yến hội tàn, cũng tan. Thế T.ử điện hạ cho lui chiếc xe ngựa chờ ngài ở cửa cung, một con đường nhỏ về hướng vương phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ve/chuong-2.html.]
Phu xe há miệng khuyên một hai câu, nhưng thấy theo phía ngài liền thôi.
Ánh trăng sáng rọi, Thế T.ử điện hạ lảo đảo đường về vương phủ, ánh trăng ở phía kéo chiếc bóng ngài thật dài,
“Ảnh Cửu” Ngài đột nhiên gọi , “Ngươi đây .”
Ta thở dài một , lời nhảy xuống từ cây to bên đường, đến mặt ngài quỳ xuống như một thói quen nhưng Thế T.ử điện hạ ngăn .
“Bây giờ chỉ hai chúng , ngươi quỳ.” Thế T.ử gần .
Ta cúi đầu: “Như hợp phép tắc.”
Ai ngờ Thế T.ử điện hạ nghiên về phía , thở mang theo mùi rượu phả bên tai, mang theo cảm giác ngứa ngáy.
“Ngươi cứ theo lời , Tiểu Cửu tỷ tỷ.”
Xưng hô lâu còn thấy khiến não nhất thời kịp phản ứng, mặc cho Thế T.ử điện hạ khoác tay qua vai .
Đôi mắt mơ màng m.ô.n.g lung vì rượu của Thế T.ử , nũng : “Tiểu Cửu tỷ tỷ, dìu về.”
Ta thở dài một , bất lực đỡ lấy eo của Thế Tử, bước thấp bước cao dìu ngài về. Có lẽ thật sự uống say, Thế T.ử điện hạ trái một câu “Tiểu Cửu tỷ tỷ”, một câu “Tiểu Cửu tỷ tỷ” tự gọi tự .
“Tiểu Cửu tỷ tỷ, thích đám trông yến hội hôm nay.”
“Ừm, cũng thích.”
“Tiểu Cửu tỷ tỷ, tỷ thích như thế nào?”
“Ta…” Ta ngẩn trả lời thật lòng, “Ta .”
“Vậy tỷ thích ?” Thế T.ử điện hạ , ánh mắt trong suốt.
Ta trả lời: “Thích.”
“Thích như nào?” Ngài tạm ngừng, bĩu môi: “Không phép so với A Hoàng.”
“Ừm…” Ta cũng ngài , tại trong đầu hiện lên những miếng chân giò kho tàu thơm ngon bóng bẩy trong yến hội tối nay.
Vậy nên nghĩ gì đó: “Thích giống như thích chân giò kho .”
Thấy ánh mắt Thế T.ử điện hạ càng lúc càng lạnh, trái tim cũng dần dần run lên.
“Điện hạ, thực sự đói lắm ngài tin ?”
Tối hôm đó mơ một giấc mơ, trong mơ đang vui vẻ gặm chân giò hầm, giây tiếp theo Thế T.ử điện hạ liền từ trời rơi xuống, những thu hết chân giò, còn lệnh cho vứt hết khỏi vương phủ.
Đừng mà Thế Tử!
Ta giật tỉnh giấc, phát hiện bản đang ôm gối nước mắt nước mũi tèm nhem.
Chính khi đang sợ hãi vì thu hết chân giò thì Ảnh Lục lắc lư chiếc eo mảnh mai nhàn nhã .