Thế T.ử điện hạ đột nhiên ngẩng đầu, như như liếc nóc nhà, nhưng ngài đang .
Ta kéo viên ngói như ban đầu, một ngẩn ở mái nhà.
Trong phòng nữa tiếng chuyện, còn thêm tiếng Thế T.ử điện hạ nâng cao ngữ điệu, nhưng đều rõ.
Ta cứ như cho đến khi Liễu Thừa tướng rời , đến khi Thế T.ử điện hạ Yến Vương gọi phòng, đến khi vầng thái dương cao xuống núi.
Giữa thời gian đó Ảnh Lục đến tìm một , với tin tức do Ảnh Thất, Ảnh Bát vẫn luôn mai phục ngoài phủ Liễu Thừa tướng truyền tới.
Hóa Liễu Thừa tướng mặt cho phe Thái Hậu mượn chuyện liên hôn thăm dò phủ Yến Vương, nếu như đáp ứng, bọn họ thể nhân cơ hội đưa tay sự vụ vủa vương phủ, nhưng nếu như từ chối, liền chứng tỏ thái độ của vương phủ chính là chịu hợp tác.
“Vậy là ép Yến Vương đồng ý ?” Ảnh Lục hừ một tiếng, khinh thường , “Không hổ danh là lão hồ ly.”
Đích thực, vương phủ hiện tại đang ở trong thời điểm giấu , thể đối đầu trực diện với Thái Hậu, lựa chọn nhất bây giờ chính là đồng ý hôn ước, để Thái Hậu buông lỏng cảnh giác.
Thế nhưng, cảm giác chua chát trong lòng là cớ vì ?
Ảnh Lục thấy trầm mặc gì, thở dài một : “Tiểu Cửu, buồn ?”
Ta trả lời thật lòng: “Buồn.”
Cho dù nỗi buồn từ mà tới, lẽ nào chỉ vì Liễu Thừa tướng bắt ép Thế T.ử điện hạ thành hôn với Liễu tiểu thư ?
Không, thật đều hiểu rõ, cho dù Liễu tiểu thư, Thế t.ử điện hạ cũng sẽ chọn một thiên kim tiểu thư của nhà khác để thành hôn, dù sẽ là một nữ t.ử xứng bên cạnh ngài . Nàng thể tự do kéo tay Thế Tử, thể tùy ý Thế T.ử nở nụ , hai họ sẽ bạc đầu giai lão, bên đến hết đời .
Còn , chỉ là một ảnh vệ, chức trách của là ở trong bóng tối bảo vệ họ, cho đến khi sinh mạng kết thúc.
Ta ngẩng đầu lên, mặt trời cao cao phía xa, ngược ánh sáng ch.ói mắt khiến cho cúi đầu.
Thân là ảnh vệ như , dù bản ở ánh mặt trời, nhưng chỉ thể cả ngày ẩn trong bóng tối.
Đó chính là cách lớn nhất giữa hai chúng .
Đương nhiên cuối cùng hôn sự cũng định xuống.
Nghe Thế T.ử điện hạ phản đối đến cùng, thậm chí ngày hôm trong thành còn lan truyền tin tức Thế T.ử của phủ Yến Vương cả ngày đắm chìm ở nơi ong bướm, trêu hoa ghẹo nguyệt.
Theo những gì Ảnh Thất Ảnh Bát , khi tin đó Liễu gia tiểu thư một hai nháo ba thắt cổ ép Liễu Thừa tướng từ bỏ ý nghĩ liên hôn. Cuối cùng chuyện chỉ thể bỏ ngỏ ở đó.
Quả nhiên là Thế T.ử điện hạ, khi tàn nhẫn đến cả bản cũng tha.
Kết quả chính là Yến Vương cực kỳ tức giận, cũng quan tâm bộ xương già của bản mà đuổi đ.á.n.h Thế Tử. Ồn ào đến tận biệt viện ảnh vệ của chúng còn thấy.
Không ngoài dự đoán, Yến Vương cuối cùng mệt lử giường than ngắn thở dài, dứt khoát lệnh cấm túc Thế T.ử tự kiểm điểm một tháng.
Lệnh cấm túc hạ xuống, cho một kỳ nghỉ lớn, cho nên cả ngày việc gì là đây, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo vẫn là lén lút thăm Thế T.ử điện hạ.
Không ngờ đến nơi liền thấy ngài đang ăn uống no say, sách vẽ tranh, vui vẻ khoái hoạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ve/chuong-5.html.]
Đây chính là Thế T.ử điện hạ cả ngày ủ rũ cơm nước màng trong lời Ảnh Lục ?
Ta khép miếng ngói , ngỗng nướng trong tay, đầu tiên cảm thấy bản là một con ngốc.
“Ảnh Cửu?” Dường như phát giác đang ở gần đây, Thế T.ử điện hạ đột nhiên gọi tên .
Ta vội vàng trượt khỏi mái nhà, nhảy đến ngoài phạm vi an chuẩn rời .
Làm ơn đó, mang ngỗng nướng đến thăm, ai ngờ căn bản cần, ngại ngùng quá mất.
Thế T.ử điện hạ ý bỏ qua cho , vẫn kiên trì ngừng , “Ta ngươi ở đây.”
Thấy từ đầu đến cuối đều trả lời, giọng mang theo một chút tủi : “Ảnh Cửu, một chán lắm, ngươi đây chơi cùng .”
Ta thở một , cuối cùng cũng thắng lòng lúc đầu, chỉ thể thành thực trả lời: “Thuộc hạ ở đây.”
Trong phòng vọng tiếng nhẹ, khung cửa sổ chạm khắc hoa văn đẩy , ánh nến vàng mờ cũng theo đó mà hắt ngoài chiếu sáng mảnh đất nhỏ mặt .
Thế T.ử điện hạ bên cạnh cửa sổ, cả bao trùm bởi ánh nến ấm áp, trong đêm tối mênh mang đưa tay về phía .
“Qua đây, cho ngươi xem thứ .”
Có lẽ nên bỏ , lẽ nên chỗ , nhưng trong thời khắc tự chủ chỉ bước trong ánh sáng đó.
Đi đến bên cửa sổ, mới nhận chiếc bàn nhỏ của Thế T.ử điện hạ đang bày vài trang giấy, mà trang giấy mới chỉ lác đác vài nét b.út, nhưng đơn giản phác hoạ lên đường nét của một .
Khoan , đó ?
Ta kinh ngạc mở to hai mắt, chằm chằm trang giấy lâu lên lời.
Thấy biểu cảm kinh ngạc của , Thế T.ử điện hạ đắc ý bật : “Hôm nay rảnh rỗi việc gì nên vẽ mấy nét, ngươi xem giống ngươi ? Tuy nhiên kịp lên màu, lẽ mấy ngày nữa mới thể vẽ xong.”
Nói xong Thế T.ử nhấc b.út lên, chấm mực chu sa.
“Ngươi xem vẽ ?”
Ta trả lời: “Muốn.”
Một nét chu sa từ môi lan xung quanh, Thế T.ử điện hạ ánh mắt quyến luyến, động tác càng nhẹ nhàng hơn, giống như đối diện ngài chỉ là một bức tranh, mà là đang tô son cho trong lòng.
Nhìn ngài vẽ tranh như , tả cảm xúc hiện tại của bản là như thế nào, chỉ thể đắm chìm trong sự dịu dàng , mặc dù nên nhưng thoát .
Kết thúc nét vẽ, Thế T.ử điện hạ gác b.út, hai tay chống khung cửa, đưa nửa khỏi cửa sổ áp sát cạnh : “Ta vẽ xong sẽ tặng cho ngươi ?”
“Được.”
“Vậy ngươi đợi đó.”
“Được.”
cuối cùng thể lấy bức tranh đó.