Phó Minh Viễn cuống lên.
“Câm miệng!”
Ông cụ Phó nghiêm giọng quát.
“Còn chê đủ mất mặt ?”
Ông dậy gật đầu với .
“Bạch tổng, nhà họ Phó… với Bạch Linh.”
Nói xong, ông xoay rời , bước chân chút lảo đảo.
Phó Minh Viễn vội vàng theo .
11.
Phòng tiếp khách yên tĩnh.
Mẹ tới bên cạnh , vỗ nhẹ vai .
“Làm lắm.”
“Ông sẽ giữ lời ?”
hỏi.
“Có.”
Mẹ chắc chắn .
“Ông cụ Phó là thông minh, ông cái giá của việc đắc tội nhà họ Bạch.”
Bà tới cửa sổ, xe của hai cha con nhà họ Phó rời .
“ Phó Hoài Dã sẽ cam lòng.”
Bà xoay .
“Nó nhất định sẽ tới tìm con.”
Vừa dứt lời, giọng quản gia truyền tới từ bộ đàm:
“Bạch tổng, tiểu thư, Phó thiếu gia tới , đang ở ngoài cửa… cảm xúc kích động.”
và .
“Cho nó .”
Mẹ .
“Ở phòng phụ.”
Phòng phụ nhỏ hơn phòng tiếp khách, trang trí cũng riêng tư hơn.
chiếc sofa đơn cạnh cửa sổ, phía giống như một chỗ dựa vững chắc.
Phó Hoài Dã hai vệ sĩ “mời” .
Anh vẫn mặc bộ vest hôm qua.
Cà vạt lỏng lẻo, tóc rối bời, mắt đầy tơ m.á.u.
Nhìn thấy , hất tay vệ sĩ lao tới.
“Bạch Linh, em hài lòng ?”
“Bây giờ chẳng còn gì nữa!”
“Vị trí thừa kế mất , công việc ở Phó thị mất , ngay cả ông nội cũng đuổi khỏi thành phố !”
Giọng mang theo sự phẫn nộ tuyệt vọng.
yên lặng .
Người đàn ông từng khiến yêu suốt ba năm , lúc trông như một kẻ điên mất kiểm soát.
“Đó đều là những gì đáng nhận.”
“Đáng nhận?”
“Anh đáng nhận cái gì?”
“Anh chẳng qua chỉ phạm một sai lầm mà tất cả đàn ông đều sẽ phạm thôi!”
“Ồ, ngoại tình là bản năng của đàn ông ?”
Biểu cảm Phó Hoài Dã vặn vẹo.
“Bạch Linh, thừa nhận với em.”
“ Tô Tô vô tội!”
“Cô gì cả, cô chỉ đơn thuần yêu …”
“Cô là con gái riêng?”
“Hay là vị hôn phu của ?”
Anh nghẹn .
“Phó Hoài Dã, tới bây giờ vẫn còn bảo vệ cô .”
dậy tới mặt .
“Anh điều ghê tởm nhất ở là gì ?”
“Không việc ngoại tình.”
“Mà là sự giả tạo của .”
“Rõ ràng thể quang minh chính đại hủy hôn để theo đuổi tình yêu đích thực của , nhưng .”
“Anh phận con rể nhà họ Bạch, sự dịu dàng chu đáo của Tô Tô.”
“Anh chiếm cả hai đầu, kết quả hai đầu đều mất trắng.”
Anh lấy chiếc nhẫn đính hôn ném khỏi túi.
“Linh Nhi, cho thêm một cơ hội.”
Anh quỳ một gối xuống, giơ chiếc nhẫn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ta-tuong-toi-khong-dam-ly-hon-nhung-toi-lai-cho-suot-3-nam-de-roi-khoi-anh-ta/6.html.]
“Anh thề sẽ sửa.”
“Anh sẽ cắt đứt quan hệ với Tô Tô, sẽ đối xử với em, chúng bắt đầu …”
chiếc nhẫn .
Từng lúc, cảm động vì lời cầu hôn của đàn ông .
bây giờ chỉ thấy nực .
“Phó Hoài Dã.”
khẽ .
“Anh chiếc nhẫn đáng giá bao nhiêu ?”
Anh sững .
12.
“Tám triệu.”
nhận lấy chiếc nhẫn, xoay trong đầu ngón tay.
“Là dùng tiền chia hoa hồng cuối năm của Phó thị để mua.”
“Mà tiền chia hoa hồng cuối năm của Phó thị một nửa đến từ dự án hợp tác với nhà họ Bạch.”
đặt chiếc nhẫn túi áo vest của vỗ nhẹ.
“Cho nên chiếc nhẫn thật mua bằng tiền của .”
mỉm .
“Bây giờ chỉ là nữa thôi.”
“Anh giữ , coi như kỷ niệm.”
Phó Hoài Dã quỳ đất ngẩng đầu , ánh mắt từ cầu xin dần chuyển thành oán hận.
“Bạch Linh.”
Anh nghiến răng nghiến lợi.
“Em sẽ hối hận.”
“Điều hối hận nhất chính là rõ sớm hơn.”
xoay .
“Tiễn khách.”
Vệ sĩ tiến lên kéo Phó Hoài Dã dậy.
Anh giãy giụa trong cơn phẫn nộ bất lực.
“Bạch Linh, em cứ đợi đấy!”
“Anh sẽ khiến em hối hận!”
“Anh nhất định sẽ khiến em hối hận!”
Giọng dần xa, cuối cùng biến mất.
Phòng phụ yên tĩnh.
Mẹ tới bên cạnh , đưa cho một ly nước.
“Tay đang run kìa.”
cúi đầu.
Lúc mới phát hiện tay thật sự đang khẽ run.
“Bình thường thôi.”
Mẹ nắm lấy tay .
“Lần đầu đối đầu trực diện đều sẽ căng thẳng.”
“Con căng thẳng.”
“Là hưng phấn.”
Mẹ nhướng mày.
“Nhìn thấy dáng vẻ đó của .”
tiếp.
“Con cảm thấy hả giận.”
Mẹ bật .
“Đây mới là con gái của .”
“Đối với tổn thương con, cần nhân từ, cũng cần đồng cảm.”
“Việc con cần là giẫm họ chân, để họ vĩnh viễn thể trở .”
Bà đồng hồ.
“Đi thôi, nên tới công ty .”
“Chiều nay con chủ trì cuộc họp hội đồng quản trị đầu tiên, chuẩn xong ?”
hít sâu một gật đầu.
Trên đường tới công ty, Phương Viên gửi tin nhắn cho .
“Chị em, tin động trời!”
“Tô Tô đăng một bài dài mạng xã hội để bán t.h.ả.m, ép cô rời khỏi thành phố .”
mở đường link cô gửi tới.
Đó là một bài văn dài hơn nghìn chữ.
Từng chữ như m.á.u, câu nào cũng đẫm nước mắt.
Tô Tô tự biến thành một nạn nhân vô tội, rằng cô chỉ đơn thuần yêu một đàn ông, nhưng chính thất ép đến bước đường cùng.