Vì , thậm chí dám ngoảnh đầu , sợ Khúc Hoài thấy khuôn mặt đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ của . mấy bước, thấy đáp phía : "Được, ."
Giọng tuy nhỏ, nhưng hề ảnh hưởng đến sức mạnh của câu . Anh ! Có nghĩa là sẽ kịp thời nắm lấy tay ! Trời ơi! Rõ ràng là thẳng thắn như , nhưng đáng yêu vô đối như chứ!
Có lẽ là chuyện đó dì giúp việc sợ hãi. Mấy ngày Khúc Hoài về nhà, dì đến một nào nữa. Không lâu , Khúc Hoài với dì nghỉ việc.
Như , càng yên tâm để ở nhà một . Vì , mỗi ngày đều dẫn theo. Vừa vì kiểm soát dịch bệnh, nhiều việc thiếu . Thế là đeo băng đỏ cho Khúc Hoài, trở thành tình nguyện viên của khu phố chúng .
Mỗi ngày khu phố đều nhiều cao tuổi đến, thật họ cũng nhất thiết là việc cần giải quyết. Chỉ là con cái xa, họ cảm thấy cô đơn, nên thích đến khu phố dạo.
dọn cho Khúc Hoài một chỗ, đặt một cái bàn. Thuận tiện sắp xếp đó giúp các ông bà lấy mã sức khỏe. Anh nhiều, cũng chủ động bắt chuyện với . Ban đầu, các đồng nghiệp ở khu phố còn tưởng dẫn theo một câm.
việc nghiêm túc và kiên nhẫn. Nhiều cao tuổi điện thoại thông minh, dù cũng cách lấy mã sức khỏe. Họ hỏi hết câu đến câu khác, hỏi ngừng. Khúc Hoài bao giờ tỏ vẻ chán ghét khó chịu. Anh cứ đó, im lặng những việc giao.
Rất nhiều rót nước cho uống, đều dáng vẻ nghiêm túc của lây nhiễm. Khúc Hoài khi tập trung việc, thật sự chuyên tâm, tận tụy. Thật sự... khiến rung động.
Không ai đột nhiên bật loa ngoài, trong điện thoại đang phát trực tiếp tình hình Thế vận hội. Dạo quá bận, cũng mấy quan tâm đến các trận đấu. Nghe bình luận viên hăng hái cổ vũ, các ông bà cũng tán gẫu nữa.
Trận đấu dường như đến hồi gay cấn, khí bỗng yên tĩnh . Mọi đều nín thở, chờ đợi kết quả cuối cùng. cũng khỏi hồi hộp, ngẩng đầu lên.
Tất cả đều vươn cổ vây quanh chủ nhân của chiếc điện thoại, chỉ Khúc Hoài im lặng một bên. Sắc mặt trầm lặng, vẻ mặt đầy vẻ cô đơn giấu . Anh cúi đầu, một tay đặt chân trái, một tay nắm c.h.ặ.t.
Cho đến khi kết quả trận đấu công bố, đều hò reo vui mừng. Còn , dường như hề lay động. Khóe miệng ẩn giấu một tia chua xót khó phát hiện.
Ông lão đang nhảy múa bên cạnh chú ý đến , hỏi bình tĩnh như . Miệng còn bây giờ giới trẻ thật khó chiều, chẳng quan tâm gì đến thời sự, đây là vinh quang của cả tập thể đấy!
Khúc Hoài gì, mặc cho ông lão phàn nàn vài câu. Một lúc lâu , mới cử động, tiếp tục in mã sức khỏe.
Cho đến giờ ăn trưa, các ông bà đều về nhà, trong trụ sở khu phố cũng còn ai. bưng cơm trưa đặt sẵn đến mặt Khúc Hoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sao-cua-khuc-hoai-qben/chuong-4.html.]
"Có vài ông lão chuyện quá lời, đừng để bụng, xin ông ."
Khúc Hoài mỉm . "Không cần xin , để tâm đến những chuyện ."
Nói xong, , lẽ là sợ lo lắng. Anh : "Mạnh Phồn Tinh, yếu đuối như . Thật , thích đa thế giới , nên họ gì với cũng quan trọng."
Anh giúp mở hộp cơm, gắp bỏ hành tây trong món ăn. Tim khẽ rung động, thích ăn hành tây. Mà chuyện chỉ vô tình nhắc đến một khi viện. Anh để ý, còn ghi nhớ trong lòng.
Thật là, ông lão chẳng hiểu gì về Khúc Hoài cả. Anh khó ưa, rõ ràng đáng yêu.
mở hộp cơm của , gắp bỏ hành lá và tỏi bên trong. Khúc Hoài thích hành lá và tỏi, cho ăn nhiều , cũng sẽ quên.
"Anh thích đa thế giới ?"
Khúc Hoài ngẩng đầu .
toe toét. "Không cả, dù họ cũng thích ."
gắp một miếng thức ăn đưa đến bên miệng . Nói một cách kiên định: " thích , thích thích ."
phát hiện , Khúc Hoài chỉ thẳng thắn, mà còn ngây thơ. chỉ một câu " thích thích ", mà tai đỏ bừng cả buổi chiều, ánh mắt cũng lảng tránh. Rõ ràng lúc ở bệnh viện tỏ tình . Sao lúc đó thấy ngại ngùng?
cũng thời gian để nghĩ nhiều về vấn đề . Mông còn kịp nóng ghế, và đồng nghiệp ngoài việc.
Chiếc xe máy điện nhỏ của chở len lỏi khắp các con phố, mãi đến khi mặt trời lặn, công việc tay mới xong. Mặc dù trong quá trình cũng gặp những dân hợp tác, đối phương thậm chí còn mắng vài câu. tâm lý , thèm so đo.
Cứ nghĩ đến Khúc Hoài vẫn đang đợi ở khu phố, tâm trạng liền thoải mái hơn nhiều. Trên đường về, còn mua hai xiên kẹo hồ lô, định về thưởng cho Khúc Hoài tiểu thiên sứ. Ai bảo ngoan ngoãn lời tận tâm, là một tình nguyện viên xuất sắc chứ!