vươn cổ, chớp chớp mắt hỏi: "Không ? Đẹp trai thì nhiều thêm vài chứ ."
Anh chậm rãi đậy nắp hộp cơm. thấy tay lành hẳn, định giúp . cứng đầu, nhất quyết tự .
"Cô thật khéo , cơm cũng nấu ngon. từ ngày mai trở , cô cần chạy qua chạy mang cơm cho nữa."
"Tại ?"
"Cảm ơn sự quan tâm của khu phố, nhưng như cô thấy đấy, hồi phục khá nhiều , nên lý do gì để phiền thời gian của cô nữa."
Chỉ thôi ?
" thấy phiền, hơn nữa là tự nguyện, cần thấy áy náy."
Anh nhíu mày. "Tự nguyện? cứ tưởng cô khu phố cử đến."
: "Anh mơ ? Khu phố đúng là quan tâm, nhưng cũng thể quan tâm theo kiểu một kèm một như , nếu chúng mệt c.h.ế.t từ lâu ."
"Vậy tại cô ?" Khúc Hoài khó hiểu .
Luôn luôn dám yêu dám hận như , gian xảo: "Khúc Hoài, chắc là bạn gái nhỉ?"
Nhất định là ! Nếu thì sẽ thất tình ngay tại chỗ!
Anh lắc đầu, đó phản ứng một lúc, đại khái đoán tâm tư của . Anh chắc chắn hỏi: "Cô thích ?"
" !" thừa nhận với vẻ mặt hớn hở.
Trời ơi, từ lúc lắc đầu, vui mừng như điên . dường như tin, liền kể những khuyết điểm của bản : "Cô thích cái gì? Bi quan? Cô độc? Hay là tàn tật?"
Anh , như thể là . Điều khiến tim khỏi thắt .
ngắt lời : "Anh cũng chỉ những thứ đó. Anh nhan sắc, khí chất, lễ phép, còn giúp đỡ khác."
"Hay giúp đỡ khác?"
gật đầu, kể cảnh tượng đầu tiên gặp . Khúc Hoài xong, bừng tỉnh ngộ. "Chỉ thôi, cô thích ?"
"Ừm, cảm thấy đó là một mặt khác của . Năng động, nhiệt tình và tỏa sáng."
Giống như cây đại thụ, rễ càng cắm sâu, lá càng sum suê. Dưới đất là bóng tối, mặt đất là ánh sáng mặt trời. Con cũng giống như cây, chỉ một mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sao-cua-khuc-hoai-qben/chuong-3.html.]
Khúc Hoài, Khúc Hoài . Một lúc lâu , nhếch mép nhẹ phủ nhận: "Đó là ảo giác của cô, Mạnh Phồn Tinh."
ồ một tiếng, mặt vẫn nở nụ . Suy nghĩ một chút, quyết định chủ động tấn công. "Khúc Hoài, hẹn hò với ?"
"Hẹn... hò?" Anh sững sờ.
Có lẽ tưởng nhầm, hỏi một nữa. gật đầu, vẫn thẳng mắt .
"Cô thật kỳ lạ, hẹn hò với một đàn ông vô dụng như ." Giọng điệu mang theo sự mỉa mai. Không mỉa mai , mà là mỉa mai chính .
"Thử xem ?" thăm dò đặt tay lên tay , nhẹ nhàng nắm lấy. Vừa phép, thể hiện sự nghiêm túc của lúc .
Khúc Hoài rút tay , chỉ như , đáy mắt khó hiểu. hồi hộp, tim đập nhanh hơn. Sợ từ chối , sợ đẩy .
cuối cùng, . Anh khẽ vài tiếng, mặc dù nắm tay , nhưng cũng lời từ chối.
toại nguyện. "Vậy coi như quyết định nhé, từ hôm nay trở chính là bạn trai của Mạnh Phồn Tinh ."
Ngày Khúc Hoài xuất viện, việc bận nên đến muộn. Mãi đến gần hoàng hôn, mới vội vã đến bệnh viện. Khi đến, đang bên bồn hoa mà chúng hẹn.
Xung quanh một đám trẻ con đang nô đùa. Trong đó bé đầu trọc bế đùi, hai đang vui vẻ đang chuyện gì.
Một lúc , các bậc phụ đến, lượt dẫn con về. Chỉ còn Khúc Hoài và bé đầu trọc đó. Cảnh tượng giống như tan học mẫu giáo . Những đứa trẻ khác đều đón về, chỉ còn hai họ.
Suốt thời gian Khúc Hoài viện, dường như thường xuyên đến thăm bé . bao giờ gặp bố của bé, luôn chỉ y tá ở bên cạnh . Không vì lý do mà Khúc Hoài quan tâm đến . Có lẽ là vì đồng cảm, nghĩ.
chẳng mấy chốc, y tá đến đưa bé về. Trước khi chia tay, cô với Khúc Hoài vài câu. rõ lắm, hình như thấy y tá lời cảm ơn. Có lẽ là cảm ơn quan tâm đến bé trong thời gian qua.
Theo y tá rời , cả khu vườn nhỏ chỉ còn Khúc Hoài. Anh lấy điện thoại xem giờ, cũng dậy loanh quanh.
bảo đó đợi , liền thật sự đó đợi . Ánh hoàng hôn buông xuống, bóng dáng lẻ loi, mà thấy xót xa.
"Khúc Hoài." gọi .
Anh thấy giọng liền dậy tới. "Xin , khu phố việc đột xuất, đến muộn."
"Không , tính chất công việc của cô đặc biệt mà."
đưa tay , khó hiểu. dỗ dành như dỗ trẻ con: " đến đón tan học về nhà nè, tiểu bằng hữu Khúc Hoài."
Rồi chủ động nắm lấy tay , dạy . "Sau đưa tay , nắm lấy ? Nếu là con gái sẽ mất mặt đấy."
Nói xong, híp mắt kéo ngoài. Bàn tay của Khúc Hoài rộng, ấm áp. Đây cũng là đầu tiên chủ động nắm tay một đàn ông. Bề ngoài trông bình tĩnh tự nhiên, nhưng thật trong lòng vô cùng hồi hộp.