Ánh Sao Của Khúc Hoài

Chương 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ha ha. Thật ngại quá. Hóa nãy giờ chuyện đều là "ông gà bà vịt". Một dám , một dám dỗ.

Tờ giấy tự nguyện hiến tạng thấy bàn, đúng là thật. Khúc Hoài , đó là khi suy nghĩ kỹ càng. Ký xong định trăm tuổi , cống hiến cho xã hội.

Còn chuyện hiến tủy mà . Anh hỏi còn nhớ bé đầu trọc mà thường xuyên đến thăm khi viện . ấn tượng với bé đó. Anh bệnh tình của mấy lạc quan. Nên lúc ở bệnh viện, đăng ký xét nghiệm phù hợp .

Nói đến đây, nhớ . Hèn gì hôm đó đón xuất viện, y tá cảm ơn .

"Vậy là xét nghiệm phù hợp thành công ?"

"Ừm, nên một thời gian tới viện, một kiểm tra."

Hóa . Hèn gì c.ắ..t táo cho ăn, tích trữ nhiều đồ ăn vặt như ...

"Có sợ em ở nhà một buồn chán ..."

Khúc Hoài ngoan ngoãn gật đầu. "Em thể đến chăm sóc mà!"

Không đúng, "Em thể ... Khu phố yêu cầu chúng em 'hai điểm một đường' (chỉ từ nhà đến nơi việc và ngược ), hơn nữa dịch bệnh kiểm soát nghiêm ngặt như , như em mỗi ngày đều tiếp xúc với nhiều , bệnh viện cũng sẽ cho em đến chăm sóc."

"Anh , nên chuẩn nhiều đồ ăn cho em ở nhà."

Thôi . "Vậy sớm với em chuyện ?"

Làm suy nghĩ lung tung, suýt nữa thì suy sụp.

"Em bận rộn như , em lo lắng."

"Định là xét nghiệm phù hợp thành công thì cho em , nếu thất bại thì thôi, đỡ em thêm phiền muộn."

Ôi chao ~

Quả nhiên là tiểu thiên sứ! véo mạnh mặt . "Còn một chuyện nữa, cho em ."

"Chuyện gì?"

Khúc Hoài hít sâu một , nắm lấy tay siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay. Nói một cách vô cùng nghiêm túc: "Mạnh Phồn Tinh, quyết định tiếp tục trượt tuyết ."

"Mặc dù vẫn thích thế giới lắm, nhưng thích em. Nên tiếp tục cố gắng, cùng em hướng đến tương lai."

!!!!!!!

nhầm chứ! kích động vô cùng, như gấu koala bám c.h.ặ.t lấy Khúc Hoài. Hò reo vui mừng, phấn khích tột độ!

"Vui đến ?"

gật đầu lia lịa: "Vui c.h.ế.t mất! Tiểu thiên sứ của em cuối cùng cũng hiểu !"

"Em còn luôn lo lắng, thể vì mà..."

Chưa xong, Khúc Hoài kiên quyết tiếp: "Sẽ , lời bà quan trọng nữa, bây giờ chỉ lời em."

Ha ha ha ha ha!

Được, ! Muốn đốt pháo ăn mừng vài con phố!

Khúc Hoài ôm xoay vòng vòng, xoay một hồi hai chúng nhảy múa trong phòng khách. Hai hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, nhảy nhót như trẻ con.

Khúc Hoài ôm eo , cúi đầu gần. "Mạnh Phồn Tinh, mặc dù câu một , nhưng vẫn nữa."

"Gặp em, thật sự là điều may mắn nhất đời ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sao-cua-khuc-hoai-qben/chuong-15.html.]

Ngoại truyện:

Mấy năm Khúc Hoài trượt tuyết, thi công chức thuận lợi đỗ đạt. Mặc dù giai đoạn đầu chủ yếu tập luyện ở miền Bắc. điều ảnh hưởng đến việc báo cáo tình hình hàng ngày với ba một ngày.

Anh càng ngày càng dính , cũng càng thích nũng hơn. sẽ tranh thủ ngày nghỉ bay đó thăm . Anh cũng sẽ tranh thủ ngày nghỉ về, chúng ngày nào cũng quấn quýt lấy .

Bây giờ hàng xóm láng giềng đều là vận động viên trượt tuyết. Hễ trận đấu nào tham gia, các ông bà đều tivi cổ vũ nhiệt tình.

Bản cũng ngờ, một ngày một đội ngũ fan hâm mộ cao tuổi. Còn Khúc, thật sự như bà . Không liên lạc với Khúc Hoài nữa, như thể đứa con trai căn bản tồn tại.

Khúc Hoài ngược sống thoải mái hơn. vì quá bận nên hiếm khi cơ hội đến xem Khúc Hoài thi đấu trực tiếp. 

Năm nay hiếm khi nghỉ phép thăm . Chỉ là ngờ, gặp Lục Ngạn.

Lần đầu tiên thấy , còn tưởng là Khúc Hoài. nhanh nhận . Theo bản năng cảm thấy khác biệt.

Một tiếng "Chào chị dâu", càng khiến chắc chắn về phận của . Cậu , điều khiến ngạc nhiên. tưởng Khúc Hoài gửi ảnh của chúng cho . Lục Ngạn .

Cậu ấp úng, thôi. liền đoán: "Có em lén gặp trai em ?"

Quả nhiên, phản ứng của chứng minh cho suy đoán của . "Tại quang minh chính đại gặp ?"

Lục Ngạn mỉm : "Không phiền cuộc sống của nữa, vất vả lắm mới tự do."

Lục Ngạn câu , ánh mắt vẫn luôn về phía sân đấu. Đầy ắp trong mắt, dường như đều là bóng dáng của Khúc Hoài.

Cậu hy vọng gặp mặt với , đừng cho Khúc Hoài . Cậu chỉ gặp , lời cảm ơn trực tiếp với . Cảm ơn kiên định bước thế giới của Khúc Hoài.

Cậu nợ Khúc Hoài nhiều. Hồi nhỏ mỗi khi phạm , Khúc Hoài luôn bảo vệ . Nhận hết về , chịu phạt .

Cậu hối hận vì hồi nhỏ bản quá yếu đuối, thể phản kháng bố như Khúc Hoài. Thậm chí khi Khúc Hoài chịu phạt , cũng dũng khí nhận .

Điều khiến áy náy nhất, là khi quan tâm chăm sóc. Cùng là em, mà Khúc Hoài nhốt trong phòng tối để kiểm điểm bản vì những lầm mà từng .

...

Cậu kể nhiều. im lặng lắng bên cạnh. Cuối cùng, nghẹn ngào lẩm bẩm: "Anh trai em thật sự là một ."

. rõ hơn ai hết. "Anh vẫn luôn là một tuyệt vời, nhưng từng hạnh phúc."

" bây giờ chị , chị cùng cả đời để những việc vui vẻ hạnh phúc."

Lục Ngạn xong, gì nữa. thể cảm nhận , vẻ mặt trở nên thanh thản.

Lúc , xung quanh khán đài ồn ào náo nhiệt. Mà trong mắt chúng chỉ Khúc Hoài. Nhìn lao vun v.út. Nhìn bay lên. Nhìn hò reo vui mừng. Nhìn bục nhận giải, nhận sự chú ý của .

Anh dùng thời gian và hành động để chứng minh bản một nữa. Nộp một bài thi hảo cho sự nghiệp mà yêu thích.

Và khi ống kính và micro hướng về phía , khi phóng viên phỏng vấn về dự định tiếp theo là gì. 

Anh nghiêm túc : " thực hiện giá trị của bản , trải nghiệm sự nghiệp khác biệt. Sẽ cân nhắc giải nghệ, dành thời gian để những việc ý nghĩa khác."

Phóng viên tiếp tục hỏi dồn. Anh cũng giấu giếm: "Có lẽ sẽ về nhà sách học tập, ôn luyện 5000 câu hỏi trắc nghiệm."

Phóng viên: "Anh nghiêm túc... ?"

Khúc Hoài: "Đương nhiên."

Phóng viên: "Làm thế nào mà ... suy nghĩ phấn đấu như ?"

Khúc Hoài tự hào ống kính, với tất cả khán giả: "Vì Mạnh Phồn Tinh nhà chúng , đích đến của vũ trụ là biên chế."

(Hết)

Bạn cần đăng nhập để bình luận