tò mò cầm lấy điện thoại của , chạm màn hình lạnh lẽo tối đen. Không ngờ, chẳng cần nhận dạng vân tay, cũng chẳng nhận dạng khuôn mặt, điện thoại cứ thế mở khóa. Thời buổi mà đặt mật khẩu điện thoại... Khúc Hoài đổi nhận thức của .
"Xin , cố ý mở điện thoại của . Anh yên tâm, sẽ xem thông tin cá nhân của , chỉ tìm điện thoại để liên lạc với nhà của ." nghĩ lẽ dùng của Khúc Hoài gọi , đối phương sẽ máy.
tìm thấy bất cứ thứ gì trong danh bạ. Trống trơn? Không một liên lạc nào. Khúc Hoài một nữa khiến đổi nhận thức.
Ngay lúc đang buồn bực, điện thoại tay đột nhiên đổ chuông. Là một phụ nữ gọi đến, giọng là trung niên, đoán là .
Vừa bắt máy, câu đầu tiên là: "Cảnh sát báo chúng là viện, nữa ?"
Nghe , sững . Không giọng điệu quan tâm lo lắng, mà là giọng điệu chất vấn thiếu kiên nhẫn. tiện xen , chỉ đơn giản là ai, kể chuyện Khúc Hoài thương.
cảnh sát nghi ngờ tự c.ứ.a//c.ổ tay, nhưng cố tình nhấn mạnh rằng Khúc Hoài đang viện một . Tuy nhiên, cuối cùng đối phương chỉ lạnh lùng hỏi : "Bây giờ nguy hiểm đến tính mạng ?"
Câu hỏi khiến nhen nhóm một tia hy vọng. Xem nào, lẽ là ngoài lạnh trong nóng, bà vẫn quan tâm đến Khúc Hoài.
khi xong mấy chữ "tạm thời ", thì thấy tiếng tút tút cúp máy vô tình. ngạc nhiên, tức giận : "Người chắc chắn !"
Vừa dứt lời, trong phòng bệnh liền vang lên giọng của một khác. "Bà là , bà chính là như . Chỉ cần c.h.ế.t, sống như thế nào bà căn bản quan tâm."
mừng rỡ dậy khỏi ghế. "Anh tỉnh ?"
Khúc Hoài mở mắt, chằm chằm lên trần nhà, trong mắt một gợn sóng cảm xúc. "Là cô cứu ?" Anh yếu ớt mở miệng.
: "Là dì giúp việc nhà phát hiện , chỉ giúp báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu."
Khúc Hoài im lặng một lúc, mỉm . Anh từ từ đầu . "Cảm ơn cô cứu ."
ngại ngùng, lên thật . gãi gãi mặt, khỏi cảm thán cảnh sát sai. Anh cảm ơn cứu , thể là /t.ự//t.ử/ ?
kịp mở miệng hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì, thì Khúc Hoài : "Thật đáng tiếc, c.h.ế.t ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sao-cua-khuc-hoai-qben/chuong-2.html.]
thể tưởng tượng Khúc Hoài trải qua những gì. chữ "" đ.â.m thẳng tim .
Suốt thời gian Khúc Hoài viện, dù bận rộn đến cũng mang cơm cho . Mỗi đều lịch sự cảm ơn.
Hôm nay hiếm khi tan đúng giờ, xách theo hộp cơm giữ nhiệt định phòng bệnh thì thấy các y tá đang trò chuyện. Họ ga giường bàn tán về Khúc Hoài. Tâm tư thiếu nữ của các cô gái luôn giống . Huống hồ Khúc Hoài ngoại hình và khí chất xuất chúng như .
đến cuối cùng, họ đều thở dài bất lực. Giọng điệu mang theo sự xót xa và tò mò.
Họ hiểu tại đàn ông như /t.ự//t.ử/. Có lẽ vì thất tình? Có lẽ vì "bề ngoài hào nhoáng bên trong mục ruỗng", ăn chơi trác táng nợ nần chồng chất? Hay chỉ đơn giản là gặp trắc trở trong cuộc sống...
ngoài cửa, lặng . hiểu Khúc Hoài, nhưng từ khi viện đến giờ, ngoài cuộc điện thoại hôm đó, ai đến thăm , cũng ai gọi điện . Anh như lãng quên.
giả vờ như đến, gõ cửa. Khúc Hoài ở đó, các y tá ngoài dạo.
tìm khắp khu vườn nhỏ lầu khu nội trú, thấy bên bồn hoa, về phía . Theo hướng của , một bé đang . Một bé đầu trọc y tá đẩy xe lăn.
bước đến xuống, , hộp cơm giữ nhiệt tay . "Người bụng đến cho ăn ."
: "Quan tâm giúp đỡ dân là trách nhiệm của ."
Anh tự nhiên nhận lấy, từ chối ý của . Rồi với giọng điệu như thấu chuyện: "Thật cô sợ chuyện dại dột, nên ngày nào cũng đến giám sát đúng ?"
nhất thời cứng họng, ngờ thẳng thắn như . " chỉ hiểu tại ..." Tại /t.ự//t.ử/...
, trong lòng thấp thỏm chờ đợi câu trả lời. Vừa tò mò về chuyện, sợ chạm vết thương lòng của .
Khúc Hoài hề né tránh. Anh thản nhiên trả lời . Anh : "Mạnh Phồn Tinh, cô cần hiểu tại . chỉ là ham sống tiếp thôi, đơn giản thôi."
Dứt lời, cúi đầu ăn cơm, thêm gì nữa.
Mặc dù Khúc Hoài đóng c.h.ặ.t cửa lòng, nhưng lọt tầm mắt của Mạnh Phồn Tinh , nhất định sẽ tìm cách rõ chuyện.
"Cô hình như thích ." Khúc Hoài ăn xong liếc .